Disneyland 1972 Love the old s
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
p Rookwood, một trong những tên Tử-thần-Thực-tử đã trốn khỏi Azkaban, bạn nhớ chứ? Rookwood nói với hắn rằng Bode không thể làm được điều đó.

"Làm cái gì? "

"Lấy cái gì đó đi... hắn nói Bode đã biết rằng hắn không thể đã làm được... Bode đã bị khống chế bởi lời nguyền Độc-Đoán (Imperius)... Mình nghĩ rằng hắn nói ba của Malfoy đã trù ếm ông ấy."

"Bode bị bỏ bùa để lấy cái gì đó?" Ron nói. "Nhưng – Harry à, đó là cái gì chứ?"

"Vũ khí ," Harry kết luận "Mình biết."

Cánh cửa ký túc xá mở ra; Seamus và Dean bước vào. Harry nhanh chóng đu chân lên giường. Nó không muốn những thứ đã xảy ra bị nhìn thấy, Seamus chỉ vừa mới thôi nghĩ rằng Harry là một thằng khùng.

"Có phải bạn nói rằng," Ron rì rầm, ghé sát đầu về phía Harry vờ như đang giúp Harry rót nước từ cái bình trên bàn bên cạnh, "bạn đã là Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy ư?

"Ừ, " Harry thầm thì.

Ron cầm cái bình tu ừng ục một cách vô ích; Harry nhìn thấy nước chảy ra từ cằm của Ron rồi chảy xuống ngực của nó.

"Harry à," nó nói, trong khi Seamus và Dean đang gây ồn ào vì chúng đang cởỉ áo chùng và nói chuyện, "bạn phải kể cho... –"

Mình sẽ không kể cho ai đâu, "Harry nói ngắn gọn. "Mình có thể đã không thấy việc đó nếu mình thực hiện được Phép Phong Tỏa Trí (Occlumency). Đáng ra mình phải học để chấm dứt tất cả những chuyện như thế này. Đó là những gì họ muốn."

Harry dùng "họ" dường như để ám chỉ đến cụ Dumbledore. Nó trở lại giường, cuộn mình và quay lưng lại với Ron, rồi một lúc sau nó nghe tiếng cót két phát ra từ tấm đệm của Ron, Ron đã ngủ lại rồi. Vết sẹo của Harry dường như bắt đầu bùng cháy; Nó cắn mạnh vào cái gối để ngăn bản thân nó không la lên nữa. Nó biết, ở đâu đó ngoài kia, Avery đang bị trừng phạt.



*



Harry và Ron phải đợi cho đến giờ giải lao sáng hôm sao để kể lại cho Hermione chính xác những gì đã xảy ra; tụi nó muốn chắc chắn rằng sẽ không bị nghe lóm.

Vẫn đứng ở cái góc sân mát và thoáng như mọi lần, Harry kể từng chi tiết mà nó còn nhớ cho Hermione. Khi nó kết thúc câu chuyện, cô bé vẫn trầm ngâm trong chốc lát, nhưng lại đang nhìn chằm chằm một cách khó chịu vào trò quậy phá của Fred và George, cả hai đều ngu ngốc và họ lại đang bán những chiếc mũ ma thuật dưới lớp áo chùng ở phía kia sân trường.

"Vì thế mà chúng giết ông ta ," cô ấy lặng lẽ nói, cuối cùng thì cũng thôi ngó trừng trừng vào Fred và George. "Khi mà Bode cố gắng lấy trộm thứ vũ khí này, cái gì đó buồn cười xảy đến với ông ấy. Mình nghĩ rằng hẳn đó là câu thần chú phòng thủ được ếm lên nó, hoặc xung quanh nó, để không cho người khác đụng vào. Đó là lí do tại sao ông ta ở St Mungo, đầu óc ông ta trở nên rất kì cục và ông ta không thể nói. Nhưng mấy bạn có nhớ thầy thuốc nói với chúng ta cái gì không? Ông ta đang phục hồi. Và chúng không thể liều lĩnh khi mà ông ta đang dần hồi phục phải không? Mình nghĩ là cú sốc khi ông ta chạm vào thứ vũ khí đó, đã giải lời nguyền độc-đoán. Một lần nữa ông ta đã lên tiếng, ông đã giải thích việc ông ta đang làm? Chúng sẽ biết ông ta được gởi đi là để ăn cắp vũ khí. Và vì thế nên đương nhiên, Lucius Malfoy đã khá dễ dàng khi ếm bùa khống chế ông ấy. Hắn chưa bao giờ bị tống cổ ra khỏi bộ Pháp Thuật phải không?

Mình còn nghe nói hắn ta thậm chí còn lượn lờ quanh Bộ cả ngày hôm đó . Harry nói

"Bên tron

Trang: [<] 1,324,325,[326],327,328,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):