XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
c hác mà Hermione thì thầm tên là Theodore Nott. Chúng nhìn quanh Harry trong khi nó đang tìm trên kệ cuốn sách Triệt-tiêu-từng-phần (Partial Vanishment) mà nó cần: Goyle bẻ ngón tay răng rắc đầy‎ đe dọa và Malfoy thì thầm cái gì đó với Crabbe, hẳn là rất xấu xa. Harry biết rõ tại sao chúng lại hành động như vậy: nó đã nêu tên cha của bọn chúng, gọi họ là những Tử-thần-thực-tử.

"Và đoạn hay nhất," Hermione hoan hỉ thì thầm, trong khi chúng rời thư viện, "là chúng không thể cự cãi với bạn, vì chúng không thể thừa nhận là chúng đã đọc bài báo!

Hơn nữa thì, Luna nói với Harry trong bữa ăn tối rằng chưa có số nào của tờ Kẻ-ngụy-biện bán hết nhanh như thế.

"Ba sẽ cho tái bản!" cô bé nói với Harry, đôi mắt mở to xúc động. "Ba không thể tin được, ông nói người ta dường như còn khoái chuyện này hơn cả chuyện về lũ Snorkacks sừng gãy nữa!

Harry là một anh hùng trong phòng sinh hoạt chung nhà Gryffindor đêm ấy.

Một cách táo bạo, Fred và George đã ếm một bùa Phóng lớn lên bìa trước tờ Kẻ-Ngụy-Biện và treo nó lên tường, thỉnh thoảng nói vài thứ kiểu như "BỘ LÀ NHỮNG THẰNG KHỜ" và "ĂN PHN ĐI, UMBRIDGE" trong một giọng âm vang.

Hermione không thấy mấy thứ này buồn cười; Cô bé nói cô bị quấy rầy không tập trung được, kết quả là cô bé bực tức đi ngủ sớm. Harry phải thú nhận rằng tấm poster không còn buồn cười nữa sau một giờ hoặc hai giờ, đặc biệt khi bùa âm vang bắt đầu biến mất, nó chỉ đơn thuần hét to những từ rời rạc như "PHN" và "UMBRIDGE" với những khoảng càng lúc càng gần và tiếng nói thì cao dần lên.

0

Thật ra, đầu nó bắt đầu đau buốt và vết sẹo của nó đang rát bỏng lần nữa. Để thoả mãn mong đợi của mọi người xung quanh, yêu cầu nó kể lại cuộc phỏng vấn không biết bao nhiêu lần, nó nhận thấy nó quá cần đi ngủ sớm.

Khi Harry đi lên ký túc xá thì nơi này hoàn toàn vắng vặng. Nó áp trán vào tấm kính mát lạnh cạnh giường một lúc; việc này làm cho vết sẹo của nó có phần dịu đi. Rồi nó thay đồ và lên giường, ước rằng cơn nhức đầu biến mất. Nó cảm thấy hơi mệt. Nó cuộn người về một phía, nhắm mắt lại, và gần như là ngủ thiếp đi ngay. Nó nằm nghiêng mình, mắt nó nhắm nghiền, nó lại chìm vào giấc ngủ...

...Nó đang đứng trong bóng tối, chỉ có vài ngọn nến le lói thắp sáng cho căn phòng kín như bưng này. Đôi tay của nó siết chặt vào cái thành ghế ở phía trước. Đôi bàn tay ấy có những ngón tay dài ngoằng và trắng như thể chúng chưa được tiếp xúc ánh sáng mặt trời trong nhiều năm rồi, nhợt nhạt khi phản chiếu lại với màu nhung tối của cái ghế và trông như những cái chân nhện khổng lồ.

Đằng trước cái ghế, nơi vẫn chiếu sáng bởi những ngọn nến kia và cũng là nơi mà một gã khác đang quỳ sụp trước nó - một kẻ mặc chiếc áo chùng đen.

"Dường như ta đã được một lời khuyên tệ hại," Harry nói bằng một nói giọng sắc lạnh trộn lẫn với cơn giận dữ.

"Chủ nhân, xin hãy tha thứ cho kẻ bầy tôi," gã đàn ông đang quỳ trên sàn rên rỉ .

Những ngọn nến vẫn chập chờn chiếu sáng phía đầu hắn. Hắn có vẻ đang thật sự sợ hãi.

"Ta không khiển trách ngươi đâu, Rookwood," Harry vẫn nói bằng cái giọng sắc lạnh, tàn bạo ấy.

Nó đã thôi siết chặt vào thành ghế, bắt đầu đi vòng quanh ghế rồi tiến lại gần người đàn ông co rúm trên sàn nhà, cho đến khi nó đứng thẳng trước gã đó trong bóng tối, nhìn xuống từ một tầm cao hơn so với bình thường.

Trang: [<] 1,322,323,[324],325,326,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):