" Và những chiếc rương màu hồng của giáo sư Trelawney được nhấc bỗng lên trong không khí và bay lên cầu thang, Giáo sư Flitwick cũng theo sau.
Giáo sư Umbridge đang đứng bất động, nhìn chằm chằm vào Cụ Dumbledore, vẫn đang mỉm cười hiền từ. "Và rồi," bà ta nói, trong khi cả Đại Tiền Sảnh đang xôn xao, "Ông sẽ làm gì với bà ấy nếu tôi chuẩn bị bổ nhiệm một Giáo viên tiên-tri mới?"
"Oh, chẳng có gì đâu, "Dumbledore hào hứng nói. "Bà thấy đấy, tôi đã tìm cho chúng ta một giáo viên Tiên tri mới, và ông ta sẽ thích ở trong túp lều đó."
"Ông đã tìm rồi ư... ?" Umbridge rít lên. "Ông đã tìm..? Cho phép tôi nhắc lại, ông Dumbledore, sắc lệnh Giáo dục số Hai mươi hai... " Bộ có quyền chỉ định một người thích hợp – khi và chỉ khi - Hiệu trưởng không thể tìm ra người thay thế, "cụ Dumbledore nói. "Và tôi rất hạnh phúc khi nói rằng mà lần này tôi đã thành công. Tôi có thể giới thiệu với cô chứ?
Cụ quay về phía cánh cửa đã mở, xuyên qua màn sương lững thững trôi. Harry nghe thấy tiếng vó ngựa. Xung quanh Đại Tiền Sảnh có những lời thầm đầy kinh ngạc và những người ở gần đó vội vàng bước lùi lại, một số thì nhanh chóng dạt qua một bên để trả ra lối đi cho người mới đến. Xuyên qua sương mù, một bộ mặt mà Harry đã thấy một lần trong cái đêm đen tối và nguy hiểm trong khu rừng Cấm: “tóc” hoe vàng và đôi mắt xanh biếc; cái đầu và thân thể của người như đưa kết nối với cái mình của một con ngựa có cái bờm vàng óng
"Đây Firenze," Cụ Dumbledore nói một cách sung sướng trong khi bà Umbridge thật sự sửng sốt.
"Tôi nghĩ rằng bà sẽ thấy ông rất thích hợp với vị trí này."
Chương 27 Nhân mã và chỉ điểm
"Mình cá rằng giờ bạn ước bạn chưa hề bỏ môn Tiên Tri, phải không, Hermione?" Parvati cười điệu hỏi.
Đó là vào giờ ăn sáng, hai ngày sau vụ sa thải Giáo sư Trelawney, Parvati đang uốn cong đôi lông mi bằng cây đũa phép và kiểm tra kết quả ở mặt sau cái thìa. Chúng sẽ có bài học đầu tiên với thầy Firenze vào sáng nay.
"Không hẳn" Hermione lãnh đạm trả lời, cô bé đang đọc tờ Nhật báo Tiên tri. "Mình thực sự chưa bao giờ thích ngựa lắm."
Cô bé giở sang trang khác và đọc lướt qua các mục.
"Thầy ấy không phải một con ngựa, thầy ấy là một nhân mã!" Lavender nói, giọng khá sốc.
"Một nhân mã tuyệt đẹp..." Parvati thở dài.
"Cách khác, thấy vẫn có bốn chân," Hermione nói nhạt nhẽo. "Dù thế nào đi nữa, mình nghĩ hai bạn đều buồn bã vì cô Trelawney đã đi, phải không?"
"Ừh có chứ !" Lavender quả quyết. "Tụi mình đã tới văn phòng để gặp cô; tụi mình mang tới cho cô vài bông hoa thuỷ tiên - không phải mấy bông kêu như còi ô tô của cô Sprout, mà những bông thật đẹp cơ."
"Cô ấy thế nào?" Harry hỏi.
"Không khoẻ lắm, thật tội nghiệp." Lavender nói một cách thông cảm. "Cô ấy khóc và nói rằng cô ấy thà muốn rời khỏi lâu đài hơn là ở lại nơi có Umbridge, và mình không trách cô, vì Umbridge đã đối xử quá kinh khủng với cô ấy, phải không?"
"Mình có cảm giác rằng Umbridge chỉ mới bắt đầu trở nên khủng khiếp." Hermione ủ ê nói.
"Không thể được." Ron nói, nó đang ăn ngon lành một đĩa trứng và thịt xông khói lớn. "Bà ấy không thể nào tồi tệ hơn bây giờ được."
"Bạn hãy nhớ lời mình nha, bà ấy sẽ muốn trả thù cụ Dumbledore lắm vì cụ đã bổ nhiệm một giáo viên mới mà không hề bàn bạc với b
Trang:
[<] 1,
330,
331,[332],
333,
334,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):