à." Hermione nói, gấp tờ báo lại. "Đặc biệt một kẻ nửa người khác. Mấy bồ đã thấy cái nhìn trên mặt bà ta khi bà thấy Firenze rồi đó."
Sau bữa sáng Hermione rời đi tới lớp Số Học của cô bé khi Harry và Ron theo Parvati cùng Lavender vào Đại Sảnh Đưòng, tiến tới lớp Tiên Tri.
"Chúng mình không đi lên Tháp Bắc ah?" Ron hỏi, trông khá băn khoăn khi Parvati đi vòng qua dãy cầu thang cẩm thạch.
Parvanti nhìn khinh khỉnh vào Ron qua vai cô bé.
"Bạn trông chờ Firenze trèo lên cái thang đó như thế nào? Giờ chúng mình học trong phòng số mười một, nó được thông báo trên bảng ngày hôm qua."
Phòng học số 11 nằm trên tầng trệt dọc theo hành lang bắt đầu Lối vào Đại sảnh từ mặt kia với Đại Sảnh Đường. Harry biết nó là một trong những phòng học không thường xuyên được sử dụng, và vì thế nó hơi có cảm giác lôi thôi lếch thếch của một cái tủ ly hay một cái nhà kho. Khi nó bước vào ngay sau Ron, và nhận thấy mình đang ở giữa một khoảng rừng trống, nó kinh ngạc ngay lập tức.
"Cái gì - "
"Nền lớp học đã trở nên phủ đầy rêu và cây cối đang nảy nở ra từ đó; những cái cành rậm lá vươn ra ngang qua trần nhà và cửa sổ, làm cho căn phòng tràn ngập những tia sáng nghiêng xanh, mềm mại và lốm đốm. Các học sinh đã vào lớp đang ngồi trên nền nhà trống trơn, dựa lưng vào thân cây hoặc những tảng đá, tay cuộn quanh đầu gối hay khoanh trước ngực. Tất cả đều nhìn khá căng thẳng. Giữa khoảng rừng, nơi không có cái cây nào cả là thầy Firenze.
"Harry Potter." Ông nói, giơ tay ra khi Harry bước vào.
"Ơ - Chào thầy." Harry nói, bắt tay nhân mã, người đang chăm chú quan sát cậu qua cặp mắt xanh đầy kinh ngạc nhưng không hề mỉm cười. "Ơ - Rất vui được gặp thầy."
"Và cậu." Nhân mã nói, cúi mái đầu vàng sáng xuống. "Nó đã được đoán trước rằng chúng ta sẽ gặp lại nhau."
Harry nhận ra rằng có một vết thâm tím hình móng guốc trên ngực Firenze. Khi nó quay lại nhập bọn cùng các bạn trong lớp, nó thấy tất cả chúng đều đang nhìn lên nó trong sự sợ hãi, như thể bị ấn tượng sâu sắc rằng nó đã dám nói chuyện với Firenze, người mà chúng dường như thấy rất đáng kinh sợ.
Khi cánh cửa được đóng lại và học sinh cuối cùng đã ngồi yên trên một gốc cây cạnh thùng giấy lộn, Firenze ra hiệu quanh lớp học.
"Giáo sư Dumbledore đã rất tốt bụng sắp xếp lớp học này cho chúng ta." Firenze nói, khi tất cả học sinh đã yên vị. "trong sự mô phỏng môi trường sống tự nhiên của tôi. Tôi thực sự thích dạy các trò trong Khu Rừng Cấm hơn, nơi mà - cho đến hôm Thứ Hai - là nhà của tôi....nhưng giờ nó không thể nữa."
"Thưa - ơ - thầy-" Parvati nín thở nói, giơ tay lên. "- tại sao không ạ? Chúng em vẫn học trong đó cùng thầy Hagrid, chúng em không sợ gì cả ạ!"
"Đó không phải là một câu hỏi về lòng dũng cảm của trò" Firenze nói. "nhưng về quan điểm của tôi, tôi không thể quay trở lại Khu rừng được. Bầy đàn đã trục xuất tôi."
"Bầy đàn?" Lavender nói trong giọng bối rối, và Harry biết cô bé đang nghĩ đến những con bò. "Cái gì - ồh!"
Sự lĩnh hội loé ra trên khuôn mặt cô bé. "Có nhiều người như thầy." Cô nói, khá sửng sốt.
"Thầy Hagrid có nuôi dưỡng thầy, như những con Thestral không ạ ?" Dean háo hức hỏi.
Firenze rất chậm rãi quay đầu sang đối mặt với Dean, nó dường như nhận ngay ra rằng nó đã nói một điều rất xúc phạm.
"Em không - Ý em là - em xin lỗi" Nó kết thúc trong giọng lặng
Trang:
[<] 1,
331,
332,[333],
334,
335,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):