XtGem Forum catalog
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
ù thuỷ đang sống qua không gì hơn là một thời kỳ yên ổn ngắn giữa hai cuộc chiến tranh. Sao Hoả, kẻ gây ra chiến tranh, chiếu sáng rực rỡ trên đầu chúng ta, ám chỉ cuộc chiến sẽ sớm nổ ra một lần nữa. Sớm như thế nào, nhân mã có thể cố gắng tiên đoán bằng sự thiêu cháy của những loài thảo mộc và lá đặc biệt; bằng sự quan sát lửa và khói..."

Đó là tiết học đặc biệt nhất Harry đã từng tham gia. Chúng quả thực đã đốt cây xô thơm và cây cẩm quỳ ngọt trên nền lớp học, và Firenze bảo chúng tìm những hình dáng và ký hiệu nhất định trong hơi khói cay xè, nhưng dường như ông hoàn toàn không quan tâm rằng chẳng đứa nào trong số chúng có thể nhìn thấy bất cứ dấu hiệu nào mà ông đã miêu tả, và nói với chúng rằng con nguời hầu như không hề khá trong việc này, rằng nhân mã mất hàng năm và năm để trở nên thành thạo, và kết thúc bằng việc nói với chúng rằng dù thế nào đi nữa, thật là ngu ngốc khi đặt quá nhiều niềm tin vào những thứ như vậy, bởi vì ngay cả nhân mã thỉnh thoảng cũng đọc sai chúng. Ông ấy không giống bất cứ giáo viên nào Harry đã từng có. Dường như ưu thế của ông không phải là để dạy chúng những thứ ông biết, mà thực sự là để in sâu vào chúng rằng chẳng có cái gì, không kể học thức của nhân mã, là đáng tin cậy.

"Thầy ấy không quá chắc chắn về bất cứ thứ gì, phải không?" Ron nói nhỏ, khi chúng dập tắt ngọn lửa cây cẩm quỳ ngọt. "Ý mình là, mình có thể làm cùng với thêm một chút chi tiết về cuộc chiến chúng ta sẽ có, phải không?"

Chuông reo ngay bên ngoài lớp học và cả lớp nhảy lên; Harry hoàn toàn quên mất họ vẫn đang ở trong lâu đài, và thực sự tin rằng mình đang ở trong Khu Rừng. Cả lớp nối đuôi nhau ra ngoài, trông hơi bối rối.

Harry và Ron đang bắt đầu đi theo các học sinh khác thì Firenze gọi lại. "Harry Potter, một từ thôi."

Harry quay lại. Người thầy nhân mã hơi tiến về phía cậu một chút. Ron lưỡng lự.

"Trò có thể nán lại." Firenze nói với nó. "Nhưng vui lòng đóng hộ cửa lại." Ron vội vã làm theo.

"Harry Potter, trò là bạn của Hagrid, phải không?" Nhân mã nói.

"Vâng ạ" Harry nói.

"Vậy thì hãy giúp thầy gửi đến ông ấy một lời cảnh báo. Nỗ lực của ông ấy không hề làm việc. Ông ấy tốt hơn là bỏ nó đi."

"Nỗ lực của thầy ấy không làm việc?" Harry ngây ra nhắc lại.

"Và ông ấy tốt hơn là bỏ nó đi." Firenze gật đầu nói. "Tôi nên tự mình cảnh báo Hagrid, nhưng tôi đã bị trục xuất - nên sẽ rất ngu ngốc nếu giờ tôi đi quá gần tới Khu Rừng - Hagrid đã có đủ phiền phức mà không cần thêm một trận đánh của nhân mã nữa rồi." "Nhưng - Hagrid đang cố gắng làm gì chứ?" Harry căng thẳng hỏi.

Firenze bình thản nhìn Harry.

"Hagrid gần đây đã giúp đỡ tôi rất lớn." Firenze nói. "và ông ấy đã dành được lòng tôn trọng của tôi kể từ rất lâu vì việc chăm sóc tất cả những sinh vật sống mà ông ấy đã chỉ ra. Tôi sẽ không thể tiết lộ bí mật của ông ấy. Nhưng ông ấy phải biết điều phải trái. Nỗ lực không hề làm việc. Nói với ông ấy như vậy, Harry Potter. Một ngày tốt lành."

*

Niềm hạnh phúc Harry cảm thấy trong kết quả của bài phỏng vấn tờ Kẻ Ngụy Biện cách đây đã lâu sớm tan biến. Khi Tháng Ba xám xịt che mờ Tháng Tư bão tố, cuộc sống của nó dường như lại một lần nữa trở thành một chuỗi ngày dài lo lắng và đầy những vấn đề.

Umbridge tiếp tục tham gia tất cả các tiết học Chăm Sóc Sinh Vật Huyền Bí, nên nó th

Trang: [<] 1,333,334,[335],336,337,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):