thinh.
"Nhân mã không phải là đầy tớ hay đồ chơi của con người." Firenze yên lặng nói. Có một lúc chững lại, và sau đó Parvati giơ tay một lần nữa.
"Thưa thầy...Vì sao những nhân mã khác lại trục xuất thầy ạ?"
"Bởi vì tôi đã đồng ý làm việc cho Giáo sư Dumbledore." Firenze nói. "Họ xem đó như là một sự phản bội đồng loại."
Harry nhớ lại, gần bốn năm trước, nhân mã Bane đã quát Firenze như thế nào vì việc cho phép Harry cưỡi trên lưng chạy trốn; ông ấy đã kêu Firenze là một "con la tầm thường". Nó băn khoăn tự hỏi liệu có phải Bane là nguời đã đá vào ngực Firenze không.
"Chúng ta hãy bắt đầu nào." Firenze nói. Ông vút cái đuôi ngực dài màu sáng, vẫy cây đũa phép lên về phía vòm kính rậm lá trên đầu, sau đó chậm rãi hạ thấp nó xuống, và khi ông làm, ánh sáng trong căn phòng mờ đi, khiến họ giờ như đang ngồi trong một khoảng rừng lúc chạng vạng sáng, và những ngôi sao lấp lánh trên trần nhà. Có những tiếng ồ và thở hổn hển và Ron nói rõ ràng. "Ồ!!"
"Tất cả hãy nằm xuống" Firenze nói dịu dàng. "và quan sát những khoảng trời. Nó đã được viết xuống, cho những ai có thể nhìn thấy, vận mệnh của chúng ta."
Harry duỗi lưng ra và nhìn chăm chú lên trên trần nhà. Một ngôi sao đỏ lấp lánh nhấp nháy với cậu từ bên trên.
"Tôi biết rằng các trò đã được học tên các hành tinh và mặt trăng của chúng trong môn Thiên Văn Học." Giọng nhẹ nhàng của Firenze cất lên. "và các trò đã vạch ra được cuộc hành trình của những ngôi sao ngang qua bầu trời. Nhân mã đã làm sáng tỏ bí mật của những chuyển động này qua hàng thế kỷ. Sự khám phá của chúng tôi dạy ta rằng tương lai có thể thoáng hiện ra trên bầu trời đó - "
"Giáo sư Trelawney dạy chúng em thuật chiêm tinh!" Parvati thích thú nói, giơ tay về phía trước sao cho nó vướng lên trong không khí khi cô nằm. "Sao Hoả gây ra những tai nạn và thiêu cháy và một vài việc như vậy, và khi nó tạo ra một góc với Sao Thổ, như bây giờ - " Cô mô tả một góc vuông phía trên. "- thì nghĩa là con nguời cần cẩn thận hơn khi cầm vật dụng nóng - "
"Cái đó," Firenze êm ả nói, "là lời nói vô lý của con người."
Cánh tay Parvati ẻo lả rơi xuống.
"Những vết thương không đáng kể, những tai nạn nhỏ xíu," Firenze nói, khi móng vuốt của ông rơi thịch trên nền nhà phủ đầy rêu. "Đó chẳng có một ý nghĩa nào hơn là một bầy kiến chạy nhốn nháo tới vũ trụ rộng lớn, và không bị ảnh hưởng bởi những chuyển động của hành tinh."
"Giáo sư Trelawney - " Parvati bắt đầu, giọng bị thương và phẫn nộ.
"- là một con người." Firenze đơn giản nói. "Và do đó bị che đi và ràng buộc bởi những giới hạn của con người."
Harry hơi quay đầu sang nhìn Parvati. Cô bé nhìn rất bị xúc phạm, cũng như một vài người xung quanh đó.
"Sybill Trelawney có thể được nhìn thấy, tôi không biết." Firenze tiếp tục, và Harry nghe tiếng ông vụt đuôi một lần nữa khi ông đi lên và xuống cạnh chúng. "Nhưng cô ấy đang uổng phí thời giờ, trong cái chính là, trên lời nói vô lý tự khen mình mà loài người gọi là bói toán. Tuy nhiên, tôi ở đây để giải thích sự thông thái của nhân mã, cái khách quan và công bằng. Chúng tôi theo dõi bầu trời cho những điều không may lớn hay sự thay đổi thỉnh thoảng được chỉ ra ở đó. Chúng tôi có lẽ phải mất muời năm để chắc chắn về cái chúng tôi đang thấy."
Firenze chỉ vào ngôi sao màu đỏ ngay phía trên Harry.
"Trong thập kỷ trước, những dấu hiệu rằng ph
Trang:
[<] 1,
332,
333,[334],
335,
336,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):