Duck hunt
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
khổ sở nói, nó đang cố gắng hết sức, khuôn mặt tròn của nó thực sự đang sáng lên cùng mồ hôi.

"Harry, mình nghĩ mình đang làm được nó!" Seamus hét lên, nó được đưa đến buổi họp mặt DA đầu tiên của nó hôm nay bởi Dean. "Nhìn này - àh - nó đi mất rồi....nhưng nó chắc chắn là một thứ gì đó có lông, Harry àh!"

Thần Hộ Mệnh của Hermione, một con rái cá bạc sáng ngời, đang nô đùa xung quanh cô bé.

"Chúng khá là đẹp, phải không?" Cô bé nói, nhìn vào nó trìu mến.

Cánh cửa Căn phòng Yêu cầu mở ra, rồi đóng vào. Harry nhìn quanh xem ai vừa mới bước vào, nhưng dường như không có ai ở đó cả. Một lúc trước khi nó nhận ra rằng người đóng cửa lại đang im lặng. Điều tiếp theo nó biết là, thứ gì đó đang giật mạnh áo choàng của nó chỗ gần đầu gối. Nó nhìn xuống và thấy, cực kỳ ngạc nhiên, Dobby con gia tinh đang nhìn chăm chú lên Harry từ bên dưới tám cái mũ len thông thường của nó.

"Chào, Dobby!" Harry nói. "Bạn làm - Có chuyện gì vậy?"

Cặp mắt con gia tinh mở rộng ra vì sợ hãi và nó đang run lập cập. Những thành viên trong nhóm DA gần với Harry nhất chìm trong im lặng; mọi người trong căn phòng đều đang nhìn Dobby. Một vài Thần Hộ Mệnh mọi người đã gọi ra được dần dần biến mất vào màn sương bạc, để lại căn phòng tối hơn cả lúc trước.

"Harry Potter, ngài..." Con gia tinh kêu the thé, run từ đầu tới chân. "Harry Potter, ngài....Dobby đến để cảnh báo ngài....nhưng những gia tinh khác đã răn đe không được nói..."

Nó chạy đập đầu vào tường. Harry, đã có một vài kinh nghiệm về những thói quen tự trừng phạt mình của Dobby, phải tóm lấy nó, nhưng Dobby chỉ đơn thuần nhảy vụt ra khỏi bức tường đá, được lót nệm bởi tám cái mũ của nó. Hermione và một vài bạn nữ khác phát ra những tiếng rít lên vì sợ hãi và thương cảm.

"Chuyện gì vậy, Dobby?" Harry hỏi, chộp lấy cánh tay bé xíu của con gia tinh và giữ nó khỏi bất cứ thứ gì nó có thể tự làm đau mình.

"Harry Potter....bà ấy...bà ấy...."

Dobby đấm mạnh nắm tay ko bị giữ vào mũi. Harry cũng chộp lấy nó luôn.

"Ai là bà ấy , Dobby?"

Nhưng Harry nghĩ nó biết; chắc chắn chỉ có "bà ấy" mới có thể làm Dobby sợ hãi đến như vậy? Con yêu tinh nhìn lên Harry, hơi lé mắt, và không nói nên lời.

"Umbridge?" Harry kinh hãi hỏi.

Dobby gật đầu, sau đó cố gắng đập đầu nó vào đầu gối Harry. Harry giữ lấy nó bởi chiều dài cánh tay.

"Bà ấy thì sao? Dobby - bà ấy chưa phát hiện ra chuyện này phải không - về chúng ta - về nhóm DA?"

Harry đọc câu trả lời trên khuôn mặt kinh sợ của con gia tinh. Tay được giữ chắc bởi Harry, con gia tinh cố gắng đá bản thân và ngã xuống nền nhà.

"Bà ta đang tới àh?" Harry yên lặng hỏi.

Dobby phát ra một tiếng rú, và bắt đầu dẫm mạnh chân xuống đất.

"Vâng, Harry, vâng!"

Harry đứng thẳng lên và nhìn quanh bất động, tất cả sợ hãi nhìn chằm chằm vào con gia tinh đang tự đánh mình.

"CÒN CHỜ GÌ NỮA?" Harry gầm lên. "CHẠY!"

Tất cả vắt chân lên cổ chạy tới lối ra ngay lập tức, tạo ra một cuộc hỗn độn lớn ở đây cửa, sau đó cùng ào ra. Harry có thể nghe thấy tiếng bước chân vội vã của chúng dọc theo hành lang và hi vọng không có đứa nào cố gắng chạy hết con đường về nhà ngủ chung. Đó là mười ăn chín, nếu chúng có thể trốn trong thư viện hay Tổ Cú, cả hai đều ở gần hơn.

"Harry, đi thôi!" Hermione thét lên từ giữa nhóm người đang

Trang: [<] 1,335,336,[337],338,339,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):