The Soda Pop
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
t vài bay sang bức tranh bên cạnh và thì thầm vào tai nhau khẩn cấp.

Harry giật tay ra khỏi Umbridge khi cánh cửa đu đưa đóng sầm lại sau lưng. Cornelius Fudge đang nhìn trừng trừng vào nó cùng sự thoả mãn xấu xa trên khuôn mặt.

"Tốt." Ông ta nói. "Tốt, tốt, tốt lắm...."

Harry trả lời bằng cái nhìn căm ghét nhất nó có thể làm ra. Trái tim nó đập thình thịch điên cuồng bên trong, nhưng não nó vẫn bình tĩnh và rõ ràng một cách kỳ quặc.

"Trò ấy đang trên đường quay lại Tháp Gryffindor." Umbridge nói. Có một sự thích thú gắn liền vào trong giọng nói của bà, cùng cái niềm sung sướng nhẫn tâm khi bà nhìn Giáo sư Trelawney đầm đìa nước mắt trong Đại Sảnh Đường. "Cậu bé nhà Malfoy đã dồn trò ấy vào chân tường."

"Ồ, thật không?" Fudge nói một cách khen ngợi. "Tôi phải ghi nhớ để nói với Lucius mới được. Ờ, Potter...Tôi cho rằng cậu biết vì sao cậu ở đây chứ?"

Harry hoàn toàn định trả lời "Vâng" một cách bướng bỉnh: miệng nó mở ra và từ ngữ ra đến một nửa thì nó bắt gặp khuôn mặt cụ Dumbledore. Dumbledore không nhìn trực tiếp vào Harry - cặp mắt của cụ tập trung vào một điểm trên vai nó - nhưng khi Harry nhìn chăm chú vào cụ, cụ lắc đầu một phần inch.

Harry thay đổi ngay lập tức.

"Vâ- không ạ."

"Gì cơ?" Fudge hỏi.

"Không ạ." Harry chắc chắn nói.

"Cậu không biết vì sao cậu ở đây?"

"Dạ, không ạ." Harry trả lời.

Fudge nhìn hoài nghi từ Harry tới Giáo sư Dumbledore. Harry tranh thủ khoảnh khắc ông ta không chú ý nhìn trộm thật nhanh về phía cụ Dumbledore, người gật đầu với cậu chút xíu và bóng của cái nháy mắt.

"Vậy là cậu không có ý kiến gì." Fudge nói, giọng hoàn toàn lún xuống vì mỉa mai. "Vì sao Giáo sư Umbridge lại mang cậu tới văn phòng này? Cậu không nhận thấy là mình đã vi phạm bất cứ luật lệ nào của trường ah?"

"Luật lệ của trường ạh?" Harry nói. "Dạ không."

"Hay Nghị định của Bộ Pháp Thuật?" Fudge tức giận sửa lại.

"Em không thấy thế." Harry ôn tồn nói.

Tim nó đập thình thịch rất nhanh. Thật đáng nói những lời nói dối này để nhìn áp suất máu của Fudge tăng lên, nhưng nó không thể hiểu làm thế quái nào nó có thể thoát khỏi bọn chúng. Nếu kẻ nào đó đã cảnh báo về nhóm DA với Umbridge thì nó, đứa cầm đầu, tốt nhất là nên đi gói ghém hành lí ngay bây giờ.

"Ra vậy, đó là tin tức mới cho cậu, phải không?" Fudge nói, giọng ông ta giờ đầy tức giận. "rằng một tổ chức học sinh phi pháp đã bị phát hiện trong trường?"

"Vâng, tin mới ạ." Harry nói, đưa một cái nhìn ngạc nhiên ngây thơ kém thuyết phục trên mặt.

"Tôi nghĩ là, thưa Bộ trưởng." Umbridge nói ngọt xớt bên cạnh nó. "chúng ta có thể tìm hiểu rõ hơn nếu tôi đưa người cung cấp tin tức ra."

"Đúng, đúng, làm đi." Fudge gật đầu nói, và ông ta liếc cái nhìn hiểm độc vào cụ Dumbledore khi Umbridge rời khỏi phòng. "Không có thứ gì tốt hơn một nhân chứng, phải không, ngài Dumbledore?"

"Hoàn toàn không thứ gì cả, Cornelius." Cụ Dumbledore trang nhiêm nói, cúi nhẹ đầu xuống.

Tất cả chờ đợi trong một vài phút, không ai nhìn ai, sau đó Harry nghe tiếng cửa mở sau lưng. Umbridge đi vượt qua nó vào phòng, giữ chặt vai cô bạn tóc quăn của Cho, Marietta, giờ đang núp khuôn mặt trong đôi tay.

"Đừng sợ, cưng, đừng sợ gì cả." Giáo sư Umbridge nói ngọt ngào, vỗ nhẹ vào lưng cô bé. "Giờ mọi thứ đều ổn rồi. Con đã làm một việc rất đúng. Ngài

Trang: [<] 1,337,338,[339],340,341,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):