tranh giành để thoát ra.
"Dobby- đây là một mệnh lệnh - quay trở lại bếp cùng những con gia tinh khác và, nếu bà ta hỏi có phải bạn đã báo cho tôi không, nói dối là không!" Harry nói. "Và tôi cấm bạn tự hành hạ bản thân!" Nó nói thêm, thả con gia tinh ra khi nó cuối cùng đi qua ngưỡng cửa và đống sầm cánh cửa lại sau lưng.
"Cảm ơn, Harry Potter!" Dobby the thé rít lên, và nó phóng vụt đi. Harry liếc nhìn bên trái và phải, những người khác đều đang chạy đi thật nhanh, nó chỉ còn thấy những cái gót chân thoáng bay qua cuối hành lang trước khi chúng biến mất. Harry bắt đầu chạy sang phải; có một nhà vệ sinh nam ở phía trước, nó có thể giả vờ rằng nó đã ở trong đó suốt thời gian chỉ cần nó có thể tiến tới đó được -
"Aaargh!"
Có thứ gì đó đã tóm được mắt cá chán Harryvà nó ngã một cú ngoạn mục, lộn về phía trước sáu feet trước khi dừng lại. Ai đó sau lưng đang cười nhăn nhở. Nó lăn lưng lại và thấy Malfoy đang trốn trong một hốc tường bên dưới lọ hoa hình rồng khủng khiếp.
"Chuyến du lịch xui xẻo, Potter!" Nó nói. "Giáo sư ơi! Giáo sư! Em bắt được một đứa rồi!"
Umbridge hối hả tới từ góc nhà đằng xa, không kịp thở nhưng mỉm cười rạng rỡ.
"Nó đây rồi!" Bà sung sướng nói khi nhìn thấy Harry trền sàn nhà. "Quá xuất sắc, Draco, xuất sắc, ồh, tốt lắm - 50 điểm cho nhà Slytherin! Giờ tôi sẽ đưa nó đi...đứng lên, Potter!"
Harry đứng lên, nhìn giận dữ vào cả hai. Nó chưa bao giờ trông thấy Umbrige hạnh phúc như vậy. Bà ta tóm lấy cánh tay nó giữ chặt như mỏ kẹp và quay đi, tươi cười rạng rới với Malfoy.
"Trò hãy chạy dọc theo và tìm xem trò có thể bắt thêm được đứa nào nữa không, Draco." Bà nói. "Nói với những trò khác tìm trong thư viện - bất cứ đứa nào thở hổn hển - kiểm tra cả phòng vệ sinh nữa, cô Parkinson có thể tìm trong phòng của nữ- trò đi đi - và trò," bà nói trong giọng ngọt ngào đáng sợ nhất, khi Malfoy đã đi. "trò có thể đi với ta tới văn phòng ngài Hiệu Trưởng, Potter."
Họ đang ở miệng bằng đá trong vòng vài phút. Harry tự hỏi bao nhiêu người trong số chúng đã bị bắt. Nó nghĩ tới Ron - Bà Weasley sẽ giết nó mất - và Hermione sẽ cảm thấy thế nào nếu cô bé bị đuổi ra khỏi trường trước cả khi làm bài kiểm tra thường đẳng. Và đó là buổi họp đầu tiên của Seamus...và Neville đã tốt hơn rất nhiều.....
"Fizzing Whizzbee (Ong xì xèo)" Umbridge hát; cái miệng đá nhảy sang một bên, bức tường đằng sau mở tách ra, và họ trèo lên cầu thang đá tự động. Họ tiến đến cánh cửa tao nhã cùng nắm gõ cửa hình con sư tử đầu chim, nhưng Umbridge không thèm gõ cửa, bà ta sải bước vào thẳng bên trong, vẫn giữ chặt Harry.
Căn phòng chật kín người. Cụ Dumbledore đang ngồi sau bàn, khuôn mặt bình thản, tay cu chụm lại. Giáo sư McGonagall đứng cứng rắn bên cạnh cụ, khuôn mặt bà cực kỳ căng thẳng. Cornelius Fudge, Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật, đang đu đưa những ngón chân bên cạnh ngọn lửa, nhìn vô cùng thoả mãn với tình hình, Kingsley Shacklebolt và một thầy phù thuỷ trông rất khắc nghiệt cùng mái tóc ngắn thô và xoắn - người Hary không biết, đang đứng một bên cửa như lính gác, và hình dáng đeo kính, đầy tàn nhang của Percy Weasley thích thú lảng vảng cạnh bức tường, trong tay cầm bút lông và một cuộn giấy da dê, sẵn sằng ghi chép.
Bức chân dung các ông bà hiệu trưởng không còn giả vờ ngủ tối nay nữa. Tất cả đều trông rất nghiêm nghị và cảnh giác, theo dõi chuyện gì đang diễn ra bên dưới. Khi Harry bước vào, mộ
Trang:
[<] 1,
336,
337,[338],
339,
340,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):