Polaroid
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
u thủ nhưng giọng không còn niềm thích thú như mọi khi.

"… Bradley… Davies… Chang," nó nói, và Harry cảm thấy bao tử nó bắt đầu nhộn nhạo, như bị đánh một cú và cảm thấy choáng váng khi Cho tiến ra sân, mái tóc đen sáng bóng của cô bé bay bay trong gió nhẹ. Nó không còn muốn một điều gì ngoại trừ một điều là nó không đứng ở trên khán đài này. Thậm chí cách cô bé nhìn trong lúc thảo luận sôi nổi với Roger Davies khi bọn họ chuẩn bị lên chổi cũng khiến nó nhói lên vì ghen tuông.

"Và trận đấu bắt đầu!" Lee nói. "Và Davies đã bắt được trái Quaffle ngay lập tức, đội trưởng nhà Ravenclaw Davies đang có trái Quaffle, anh né được Johnson, Bell, và cả Spinnet … anh đang tiến thẳng về hướng khung gôn! Anh đã ném trái banh – và - và -" Lee hét to. "và anh ta đã ghi điểm."

Harry và Hermione rên lên cùng với toàn thể học sinh nhà Gryffindors. Như đã đoán trước, đám nhà Slytherin ở phía bên kia của khán đài bắt đầu hát:

"Weasley không thể bảo vệ một cái chi. Nó không thể che được một cái vòng bé tí ti..."

"Có một giọng nói khàn khàn vang bên tai nó. "Hermione…"

Harry nhìn quanh và thấy gương mặt râu ria của bác Hagrid giữa đám người đang ngồi. Rõ ràng là bác rất vất vả để chen qua được những hàng ghế phía dưới, bởi bọn học sinh năm nhất và năm nhì nhìn bọn họ bực tức khi bác đi qua. Vì một lý do nào đó, bác Hagrid cúi gập người xuống như thể sợ bị ai đó nhìn thấy, mặc dù bác vẫn nhô lên so với mọi người xung quanh ít nhất là bốn feet.

"Nghe này," bác thì thầm, "các cháu có thể đi với bác được không? Ngay bây giờ? Trong khi mọi người đang theo dõi trận đấu?"

"ờ… không thể muộn hơn được hả bác Hagrid?" Harry hỏi. Cho đến khi trận đấu kết thúc?"

"Không," bác Hagrid nói. "Không thể, Harry à, phải ngay bây giờ… trong khi mọi người đang tập trung vào việc khác … các cháu hãy làm ơn đi?"

Mũi bác Hagrid đang chảy máu. Hai mắt bác tối sầm. Harry chưa bao giờ nhìn bác gần như thế kể từ sau khi bác quay trở lại trường; bác trông hoàn toàn thiểu não.

"Dĩ nhiên," Harry nói ngay lập tức, "dĩ nhiên là chúng cháu sẽ đi với bác."

Nó và Hermione len theo lối đi giữa hàng ghế của mình, đám học sinh phải đứng dậy nhường lối thốt ra những tiếng càu nhàu. Những người khác nơi hàng ghế bác Hagrid đang đứng thì không càu nhàu mà chỉ cố gắng thu người nhỏ lại hết mức có thể.

"Bác rất biết ơn các cháu, cả hai cháu, thực đấy," bác Hagrid nói khi bọn họ ra đến cầu thang. Bác thường xuyên đảo mắt ra xung quanh với vẻ lo lắng khi họ đi xuống bãi bỏ bên dưới. "Bác chỉ hy vọng bà ta không để ý đến việc chúng ta đang rời khỏi"."

"Bác định nói bà Umbridge hả?" Harry nói. "Bà ta không để ý đâu, bà ta đang ngồi cùng với cái đám trong Đội Kiểm Tra, bác không nhìn thấy à? Bà ta hẳn là đang trông đợi có rắc rối xảy ra trong trận đấu."

"ờ, phải, một chút rắc rối nhỏ chắc cũng chẳng hại gì," bác Hagrid nói, ngừng lại một chút kiểm tra xung quanh để chắc chắn là bãi cỏ giữa sân đấu và túp lều của bác hoàn toàn không có ai. "Chúng ta sẽ có thêm thời gian."

"Có chuyện gì vậy, bác Hagrid?" Hermione nói, cô bé nhìn bác với vẻ quan tâm hiện rõ trên gương mặt khi bọn họ hối hả băng ngang qua bãi cỏ đến rìa Khu Rừng Cấm.

"Các cháu sẽ biết ngay thôi"," bác Hagrid nói, bác đang nhìn qua vai khi có tiếng hò reo rất lớn từ phía khán đài phái sau bọn họ. "Này – hình như có ai đó vừa mới ghi điểm?"

"Ch

Trang: [<] 1,378,379,[380],381,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):