Old school Swatch Watches
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
c là đội Ravenclaw," Harry nặng nề nói.

"Tốt… hay lắm…" bác Hagrid vội vã nói. Thiệt là tốt…"

Bọn chúng chạy lúp xúp theo sau bác đi qua bãi cỏ, cẩn thận nhìn quanh sau mỗi bước đi. Khi bọn họ đến lều của bác Hagrid, Hermione tự động rẽ trái về phía cửa trước. Tuy nhiên, bác Hagrid lại bỏ qua túp lều, đi thẳng vào bóng tối của những cái cây nằm ở rìa của Khu Rừng Cấm, đến đó bác nhặt lấy cái ná đang để dựa vào một cái cây. Khi bác nhận ra là bọn trẻ không theo mình, bác quay lại.

"Chúng ta đi vào đây cơ," bác nói, vuốt mái tóc bờm xờm ra sau.

"Vào Rừng Cấm?" Hermione bối rối nói.

"Phải," bác Hagrid nói. "Đi thôi, nhanh lên nào, trước khi ai đó bám theo chúng ta!"

Harry và Hermione nhìn nhau, sau đó luồn mình dưới những cái cây, theo sau bác Hagrid, lúc này đã bỏ bọn chúng khá xa trong bóng tối âm u mầu xanh, cái ná trong tay bác. Harry và Hermione chạy theo để bắt kịp bác.

"Hagrid, tại sao bác lại phải mang theo vũ khí?" Harry nói.

"Chỉ để phòng xa thôi," bác Hagrid nói, nhún đôi vai khổng lồ.

"Bác không hề mang theo cái ná của bác vào hôm bác chỉ cho chúng cháu những con ngựa có cánh Thestrals," Hermione rụt rè nói.

"Bởi vì chúng ta sẽ đi xa hơn nhiều," bác Hagrid nói. "Và dù sao, ngày hôm đó cũng xảy ra trước khi Firenze rời khỏi Khu Rừng Cấm mà?"

"Tại sao việc ông Firenze rời bỏ Khu Rừng lại làm cho mọi việc lại khác đi được?" Hermione tò mò hỏi.

"Bởi những những con nhân mã khác đã bị bác làm cho tức giận," bác Hagrid lặng lẽ nói, vẫn liếc nhìn xung quanh. "Bọn họ đã - ờ, không thể gọi là thân thiện được — nhưng chúng ta thu xếp ổn thoả với nhau". Chúng ta kết bạn với nhau, nhưng bọn họ luôn thay đổi hẳn thái độ mỗi khi ta muốn có một lời tiên tri. Không một lời nào nữa."

Bác thở dài.

"Ông Firenze nói là bọn chúng rất tức giận bởi ông ấy bỏ đi làm việc cho cụ Dumbledore," Harry nói, nó vấp vào một cái rễ trồi lên khỏi mặt đất khi mải theo dõi câu chuyện của bác.

"Phải," bác Hagrid nặng nề nói. "Phải đó, giận dữ cũng không thể diễn tả hết đâu. Ruddy giận tím gan tím ruột. Nếu bác không vào đó, bác nghĩ là bọn chúng đã đá ông Firenze đến chết rồi -"

"Bọn chúng đánh ông ấy?" Hermione nói, giọng rất sững sờ.

"ừ," bác Hagrid cộc cằn nói, và rẽ lối đi qua những cái nhánh cây mọc sà gần mặt đất. "Đến cả nửa bầy xông vào ông ấy."

"Và bác đã chặn chuyện đó lại?" Harry nói, trong cậu hết sức ngạc nhiên và có vẻ bị gây ấn tượng mạnh. "Một mình bác?"

"Dĩ nhiên là bác ngăn lại, làm sao bác có thể đứng nhìn bọn chúng giết ông ta được?" bác Hagrid nói. "Rất may là bác đi ngang qua đó đúng lúc… và bác nghĩ là ông Firenze có thể nhớ đến điều đó khi bắt đầu gửi cho bác những lời cảnh báo ngu ngốc!" bác bất ngờ thêm vào với vẻ nóng nảy.

Harry và Hermione nhìn nhau, giật mình, nhưng bác Hagrid, vẫn còn rất giận dữ không nói thêm chi tiết nữa.

"Dù sao," bác nói, hơi thở nặng nề hơn bình thường, "sau chuyện đó, những con nhân mã đã rất tức giận với bác, và rắc rối là ở chỗ bọn chúng có nhiều ảnh hưởng trong Khu Rừng Cấm này … bọn chúng là những sinh vật thông minh nhất ở đây."

"Đó là lý do tại sao chúng ta ở đây phải không hả bác Hagrid?" Hermione hỏi. "là vì những con nhân mã phải không?"

"à, không đâu ," bác Hagrid nói, lắc đầu phản đối mạnh mẽ, "không, không phải là vì bọn chúng đâu. Dĩ nhi

Trang: [<] 1,379,380,[381],382,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):