n là bọn chúng có thể làm phức tạp thêm vấn đề… nhưng các cháu sẽ biết ngay thôi."
Sau câu nói không rõ ràng đó, bác im lặng và tiến lên phía trước, sải những bước chân dài bằng ba lần bước chân của bọn chúng khiến chúng rất vất vả để theo kịp bác.
Lối đi ngày càng rậm rạp, những cái cây mọc san sát khi bọn họ ngày càng tiến sâu vào Khu Rừng Cấm âm u như trời đã chuyển sang tối. Bọn họ đã vượt bãi trống nơi bác Hagrid chỉ cho bọn trẻ những con ngựa có cánh Thestrals được một quãng khá xa, nhưng Harry không cảm thấy băn khoăn cho tới khi bác Hagrid bất ngờ bước khỏi đường mòn và đi vòng qua những cái cây hướng về khu trung tâm âm u của Rừng Cấm.
"Bác Hagrid!" Harry nói trong khi rẽ một bụi cây rậm rạp đầy gai mà bác Hagrid bước qua dễ dàng để lấy lối đi, và nhớ rất rõ cái gì đã xảy ra với nó vào cái lần nó bước khỏi lối mòn của Khu Rừng Cấm. "Chúng ta đang đi đâu đây?"
"Thêm một chút nữa thôi," bác Hagrid nói qua vai. "Cố lên, Harry… chúng ta cần đi sát vào nhau."
Phải rất cố gắng mới theo kịp bác Hagrid, bởi những nhánh cây và bụi cây đầy gai mà bác Hagrid bước qua dễ dàng như thể chúng là mạng nhện lại cứ mắc vào quần áo của Harry và Hermione, thường xuyên níu chúng lại khiến bọn chúng cứ vài phút một lần phải dừng lại để gỡ ra. Tay chân Harry nhanh chóng đầy vết cắt và xây xước. Bây giờ, bọn chúng đang ở rất sâu trong rừng, thỉnh thoảng, Harry chỉ có thể nhìn thấy cái bóng đen to tướng của Hagrid trong bóng tối phía trước. Bất kỳ âm thanh nào cũng đều có vẻ đe doạ trong sự im lặng ngột ngạt này. Tiếng cành cây gẫy vọng lại nghe rất to và tiếng sột soạt nhỏ nhất, cho dù chỉ là do chuyển động vô tình của một con chim sẻ cũng làm cho Harry nhìn vào bóng tối để tìm nguyên nhân. Nó nảy ra ý nghĩ là nó chưa bao giờ cố gắng đi sâu vào Khu Rừng Cấm mà không gặp bất kỳ một sinh vật nào; sự thiếu vắng các loài sinh vật trong rừng gây ấn tượng cho nó như là một điềm gở.
"Bác Hagrid, chúng cháu có thể thắp sáng cây đũa phép chứ?" Hermione lặng lẽ nói.
"ờ… được"," bác Hagrid thì thầm đáp. "Sự thực thì -"
Bác bất thình lình ngừng đi và quay lại; Hermione đi ngay sau bác và bị xô mạnh về phía sau. Harry túm kịp cô bé trước khi Hermione ngã xuống.
"Có lẽ chúng ta nên dừng lại một chút", để bác có thể … ờ ...giải thích cho các cháu hiểu," bác Hagrid nói. "Trước khi chúng ta đi đến đó."
"Được lắm!" Hermione nói khi Harry đỡ cô bé đứng dậy. Cả hai đứa thì thầm "Lumos!" và các đầu đũa của bọn chúng loé sáng. Gương mặt của bác Hagrid hiện rõ từ bóng tối nhờ hai chùm ánh sáng đó và Harry nhận thấy bác có vẻ căng thẳng và buồn nữa.
"Thế này"," bác Hagrid nói. "ờ… để xem nào… câu chuyện là…"
Bác thở rõ mạnh.
"Bác phải nói là bác rất có thể sẽ bị đuổi bất kỳ lúc nào," bác nói.
Harry và Hermione nhìn nhau sau đó cùng nhìn bác.
"Nhưng bác đã trì hoãn được việc đó khá lâu -" Hermione ngập ngừng nói. "Cái gì khiến bác nghĩ rằng -"
"Bà Umbridge cho là bác đã bỏ con Đào mỏ vào văn phòng bà ta."
"Có đúng thế không ạ?" Harry nói, trước khi có thể ngừng lại được.
"Không, chắc chắn là không rồi!" bác Hagrid phẫn nộ nói. "Bất cứ chuyện gì dính đến những sinh vật huyền bí là bà ta liến nghĩ ngay là có liên quan đến bác. ờ, các cháu đều biêt là bà ta luôn tìm cơ hội để đuổi bác ngay sau khi bác quay trở về. Bác không muốn đi đâu,
Trang:
[<] 1,
380,
381,[382],
383,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):