Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
dĩ nhiên rồi, nhưng nếu nó không phải là … ờ… tình huống đặc biệt, bác phải giải thích cho các cháu để... ờ, có lẽ bác phải ra đi ngay bay giờ, trước khi bà ta tìm ra cớ để đuổi bác ngay trước toàn thể trường học, giống như bà ta đã làm với cô Trelawney."

Cả Harry và Hermione kêu lann phản đối, nhưng bác Hagrid đã vẫy vẫy bàn tay to tướng tỏ vẻ không đếm xỉa đến ý kiến của bọn chúng.

"Đó chưa phải là ngày tận thế đâu, bác sẽ có thể giúp đỡ cụ Dumbledore nếu bác đi khỏi đây, bác có thể hữu dụng cho Hội Huynh Đệ. Và các cháu còn có bà Grubbly-Plank, ờ...và - và các cháu sẽ vượt qua kỳ thi thôi …"

Giọng bác run run và vỡ ra.

"Đừng lo cho bác," bác vội vàng nói khi Hermione định vỗ vỗ vào cánh tay bác. Bác lôi ra từ trong túi áo chẽn một cái khăn mùi xoa chấm to tướng và dùng nó để lau mắt. "Thế này, bác sẽ không cho các cháu biết chuyện này nếu như bác không bị buộc phải làm như thế. Hừm, nếu bác đi… ờ, bác không thể ra đi mà không… mà không kể cho ai đó … bởi vì bác – bác cần...ờ...các cháu giúp bác. Cả Ron, nếu cậu ấy muốn"."

"Đương nhiên là chúng cháu sẽ giúp bác," Harry nói ngay lập tức. "Bác muốn chúng cháu làm gì?"

Bác Hagrid khịt mũi rõ to, không nói nên lời và vỗ vào vai Harry khiến cho nó va mạnh vào một cái cây.

"Bác biết...ờ...các cháu sẽ nói là có," bác Hagrid nói qua cái khăn mùi xoa, "nhưng bác không… bao giờ… quên… ờ… đi thôi nào… chỉ đi thêm một chút nữa … cẩn thận đấy, nào, có những cây tầm ma đấy…"

Bọn họ tiếp tục đi trong im lặng thêm mười lăm phút nữa; Harry vừa định mở miệng để hỏi xem bọn chúng còn phải đi bao xa nữa thì bác Hagrid giơ tay lên ra hiệu cho bọn chúng dừng lại.

"Rất dễ thôi" bác nhẹ nhàng nói. "Thật yên lặng, nào…"

Bọn họ bước lên phía trước và Harry trông thấy một ụ đất to tướng, mềm mềm cao gần bằng bác Hagrid khiến cho cậu có cảm giác chắc chắn, với một sự khiếp sợ choáng váng, đó hẳn là hang ổ của một con thú khổng lồ nào đó. Những cái cây quanh cái đống đó bị nhổ trơ rễ, khiến cho cái đống đó nằm chơ vơ trên một khoảng đất trơ trụi, xung quanh là rất nhiều thân cây và cành cây tạo nên một thứ hàng rào hay chướng ngại vật, sau hàng rào đó là Harry, Hermione và bác Hagrid đang đứng.

"Đang ngủ"," Hagrid thở ra.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Harry có thể nghe thấy một tiếng ngáy nhịp nhàng, xa xôi mà âm thanh có vẻ như phát ra từ hai lá phổi khổng lồ đang hoạt động. Cậu liếc sang bên Hermione, người lúc này đang nhìn chằm chằm vào ụ đất, miệng hơi há ra. Cô bé trông có vẻ khiếp hãi.

"Bác Hagrid," cô bé thì thầm với giọng vừa đủ nghe trong cái thứ âm thânh phát ra từ sinh vật đang ngủ kia, "anh ta là ai đấy ạ?"

Harry nhận thấy đó là một câu hỏi thật lạ lùng … "Đó là cái gì?" là câu mà nó định hỏi.

"Bác Hagrid, bác đã kể cho chúng cháu là -" Hermione nói, cây đũa phép run run trong tay cô bé, "bác đã kể cho chúng cháu là không ai trong số bọn họ muốn ra đi!"

Harry hết nhìn từ cô bé sang bác Hagrid và sau đó, khi nhận thức ra vấn đề, nó nhìn trở lại cái đống đó, thở hổn hển vì sợ hãi.

Cái đống khổng lồ mà cả cậu, Hermione và bác Hagrid có thể dễ dàng đứng lên đó bây giờ đang chuyển động lên xuống hết sức chậm theo nhịp thở sâu và nặng nề. Đó hoàn toàn không phải là một ụ đất. Đó rõ ràng chính là một cái lưng của một... —

"ờ – không – nó cũng không muố

Trang: [<] 1,381,382,[383],384,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):

XtGem Forum catalog