n đến đây đâu," bác Hagrid nói nghe có vẻ tuyệt vọng. "Nhưng bác buộc phải mang nó ta đi, Hermione à, bác bị buộc phải làm như thế!"
"Nhưng tại sao?" Hermione hỏi, giọng cô bé nghe như muốn khóc. "Tại sao – vì cái gì - ôi trời ơi, bác Hagrid"
"Bác nghĩ là nếu bác mang nó trở lại đây," bác Hagrid nói, giọng cũng rất giống như là chuẩn bị khóc, "và - và dậy cho nó một số điều – bác nghĩ là bác có thể đưa nó ra trước mọi người và chỉ cho bọn họ thấy nó hoàn toàn vô hại!"
"Vô hại!" Hermione nói rít lên, và bác Hagrid vội vã giơ tay chặn bịt giọng nói của cô bé lại bởi cái sinh vật trước mặt bọn họ càu nhàu ầm ỹ và chuyển mình trong khi vẫn ngủ. "Anh ta đã làm bác bị thương trong suốt thời gian qua? Đó là lý do tại sao bác có tất cả các vết thương đó!"
"Nó không biết đến sức mạnh của chính mình!" bác Hagrid nghiêm túc nói. "Và nó đang khá lên, nó không gây sự nhiều nữa —"
"Thế ra đó chính là lý do tại sao bác mất tới hai tháng để về đến nhà!" Hermione tức giận nói. "Ôi trời, bác Hagrid, tại sao bác lại mang anh ta đi trong khi anh ta không muốn như thế? Anh ta hẳn là sẽ hạnh phúc hơn nhiều nếu được sống cùng với những người giống anh ta?"
"Tất cả bọn họ đều ức hiếp nó, Hermione à, "bởi vì nó quá nhỏ bé!" bác Hagrid nói.
"Nhỏ bé?" Hermione nói. "Nhỏ bé à?"
"Hermione, bác không thể bỏ nó lại," bác Hagrid nói, bây giờ nước mắt chày ròng ròng trên gương mặt thâm tím xuống bộ râu của bác. "Đó là -hic- đó là em trai bác!"
Hermione chỉ nhìn chằm chằm vào bác, miệng há hốc.
"Bác Hagrid, bác nói là "em trai"," Harry từ từ nói, "ý bác là —?"
"ờ – em cùng mẹ khác cha," bác Hagrid chữa lại. Má của bác đã lấy một người khổng lồ khác sau khi bà rời bỏ ba của bác, bà đã ra đi và sinh ra thằng Grawp ở đó -"
"Grawp?" Harry nói.
"ờ… phải, đó là cái âm thânh gần giống khi nó nói tên của mình," bác Hagrid lo lắng nói. "Nó không nói được nhiều Tiếng Anh … Bác đang cố dạy nó … dù sao thì má của bác có vẻ cũng không ưa thích nó, giống như bác vậy. Trong những người khổng lồ, cái làm người ta kính trọng và đánh giá cao là sản sinh ra những đứa bé khổng lồ, và nó thì luôn được cho là đứa trẻ còi cọc – chỉ cao có 16 foot -"
"ờ, vâng, nhỏ bé thật!" Hermione nói với một chút chế nhạo. "Rõ ràng là bé tí xíu rồi!"
"Tất cả bọn họ đối xử tàn tệ với nó – Bác không thể để nó ở lại được -"
"Thế bà Maxime có muốn mang anh ta đi cùng không?" Harry hỏi.
"Bà ấy - ờ, bà ấy biết là điều này rất quan trọng đối với bác," bác Hagrid nói, vặn vẹo hai bàn tay. "Như" – nhưng" được một thời gian thì bà ấy ... ờ...hơi mệt vì nó, bác phải thừa nhận điều đó… vì thế chúng ta tách ra trong chuyến trở về … bà ấy đã hứa là không kể cho bất cứ ai hết …"
"Làm thế nào mà bác mang anh ta đến đây mà không ai chú ý hết được?" Harry nói.
"ờ, đó là lý do tại sao mác đã mất rất nhiều thời gian, các cháu biết đấy," bác Hagrid nói. "Bọn bác chỉ có thể đi vào ban đêm và đi qua những vùng nông thôn hoang dại vắng người. Dĩ nhiên, nó có thể dễ dàng tự giấu mình rất tốt khi nó muốn, nhưng nó vẫn cứ muốn quay trở lại."
"Ôi trời, bác Hagrid, tại sao bác không để anh ta làm thế!" Hermione nói, buông mình xuống một cái cây bị nhổ tung lên và vùi mặt vào hai bàn tay. "Bác nghĩ là bác có thể làm gì được với một người khổng lồ hung dữ trong khi anh ta thì lại kh
Trang:
[<] 1,
382,
383,[384],
385,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):