ng muốn ở nơi này!"
"ờ, bây giờ - "hung dữ" – như vậy thì hơi khe khắt quá," bác Hagrid nói và vẫn vặn xoắn hai bàn tay. Cho tới giờ bác phải thừa nhận là nó có thể xô đẩy bác một chút khi nào nó không vui, nhưng nó sẽ khá lên, khá lên nhiều ấy chứ, tính khí nó sẽ trầm hơn."
"Thế những cái dây thừng đó là để làm gì vậy?" Harry hỏi.
Nó chợt nhận thấy có những sợi dây thừng to như thân cây nhỏ buộc xung quanh những cái cây lớn nhất gần đó và chạy về nơi mà Grawp đang nằm còng queo trên mặt đất, quay lưng lại với bọn họ.
"Bác phải trói anh ta lại?" Hermione rụt rè nói.
"ờ… phải…" bác Hagrid nói, trông hết sức lo lắng. "Chẳng là - như bác đã nói – nó không biết được sức mạnh thực sự của chính mình."
Harry đã hiểu tại sao lại thiếu hẳn những tiếng động đáng ngờ của những sinh vật sống trong khu vực này của Khu Rừng Cấm.
"Thế bác muốn Harry, Ron và cháu làm gì bây giờ?" Hermione lo lắng hỏi.
"Chăm sóc nó," bác Hagrid nói giọng sầu thảm. "Sau khi bác đi."
Harry và Hermione trao đổi cho nhau cái khổ sở, Harry nhận thức hết sức thiếu thoải mái là nó đã hứa với bác Hagrid sẽ làm bất cứ điều gì bác yêu cầu.
"Thế – thế chính xác là bọn cháu phải làm những gì?" Hermione hỏi.
"Không cần cung cấp thức ăn hay bất cứ thứ gì hết"!" bác Hagrid hăm hở nói. "Nó có thể tự kiếm lấy thức ăn cho mình, hoàn toàn không có vấn đề gì. Chim chóc hay hươu nai gì đó … không, tất cả những gì mà nó cần là người bầu bạn. Nếu như bác biết là có ai đó tiếp tục cố gắng giúp đỡ nó...ờ...dậy dỗ nó hiểu biết."
Harry không nói gì mà quay lại nhìn cái hình thù khổng lồ đang say sưa ngủ trên mặt đất trước mặt họ. Không giống bác Hagrid, người trông giống như một người bình thường nhưng quá cỡ, Grawp ltrông chẳng ra hình thù gì hết trơn. Cái Harry nhìn thấy có vẻ là một tảng đá phủ đầy rêu to tướng nằm ở bên trái của cái ụ đất khổng lồ đó mà bây giờ cậu nhận ra là cái đầu của người có tên là Grawp. So với người bình thường, cái đầu đó không tương xứng và có vẻ quá lớn so với thân hình, nó gần như tròn xoe, được phủ bởi mái tóc xoăn tít đang mọc nhu nhú. Cái vành tai hồng hồng to tướng có thể nhìn thấy ở ngay trên đỉnh đầu, cái đầu thì có vẻ như , rất giống dượng Vernon, nằm ngay trên hai vai và cái cổ hầu như ngắn ngủn hoặc là không có. Cái lưng rất rộng được phủ bởi một lớp gì đó màu nâu bẩn thỉu trông như là các miếng da động vật khâu hết sức vụng về lại với nhau; và bởi vì sinh vật có tên là Grawp đang ngủ, nên có vẻ như các đường ráp đó sắp bục ra. Cái chân gập lại dưới thân mình. Harry có thể nhìn thấy đôi bàn chân trần to tướng, dơ hầy, chân nọ gác lên chân kia trên nền đất của Khu Rừng Cấm.
"Bác muốn chúng cháu dạy dỗ cho anh ta," Harry nói với giọng không thành thật. Nó đã hiểu lời cảnh báo của ông Firenze có ý nghĩa gì. Những cố gắng của bác ấy sẽ không có kết quả. Bác ấy tốt hơn là nên từ bỏ điều đó đi. Dĩ nhiên những con nhân mã khác sống trong Khu Rừng Cấm hẳn là đã nghe thấy những nỗ lực vô ích của bác Hagrids trong việc dậy Grawp nói tiếng Anh.
"ờ – các cháu chỉ cần trò chuyện với nó một chút thôi," bác Hagrid nói đầy hi vọng. "Bởi vì, bác cho là nếu nó có thể trò chuyện với mọi người, nó sẽ hiểu ra là tất cả mọi người đều thích nó và muốn nó ở lại."
Harry nhìn Hermione, người đang nhìn trả lại nó qua kẽ ngón tay úp
Trang:
[<] 1,
383,
384,[385],
386,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):