trên gương mặt.
"Cũng chẳng khác gì việc bác ước con Norbert ở lại với chúng ta, đúng không?" nó nói, và cô bé bật ra tiếng cười ngập ngừng.
"Các cháu sẽ giúp bác chứ?" bác Hagrid nói, chẳng có vẻ gì là nắm được ý nghĩa câu nói của Harry.
"Chúng cháu sẽ…" Harry nói, bị ràng buộc bởi lời hứa. "Chúng cháu sẽ cố, bác Hagrid."
"Bác biết là bác có thể trông cậy vào các cháu, Harry à," bác Hagrid nói, bác cười rưng rưng nước mắt và lại dùng cái khăn mùi xoa chấm chùi mặt. "Và bác cũng không muốn các cháu ra ngoài quá nhiều đâu, ờ… bác biết là các cháu còn có các bài kiểm tra nữa … nếu các cháu có thể đến đây trong cái áo Choàng Tàng Hình...tuần một lần...ờ và chuyện trò với nó. Bác sẽ đánh thức nó dậy, nhé – ờ.. để giới thiệu các cháu -"
"Gì cơ ạ— đừng!" Hermione nói, giật bắn mình. "Bác Hagrid, đừng, đừng có đánh thức anh ta dậy, thực đấy, không cần thiết đâu -"
Nhưng bác Hagrid đã bước qua cái thân cây lớn trước mặt bọn họ và tiến lại gần Grawp. Khi bác còn cách khoảng mười feet, bác nhấc một nhánh cây dài bị gẫy rời trên mặt đất, mỉm cười trấn an Harry và Hermione qua vai, sao đó chọc Grawp rất mạnh vào giữa lưng bằng đầu nhánh cây đó.
Người khổng lồ phát ra một tiếng gầm vang động xé nát không khí tĩnh lặng của Khu Rừng Cấm; chim chóc từ các ngọn cây bay trên đầu bay túa lên hoảng loạn và lượn đi. Trong khi đó, trước mặt Harry và Hermione, người khổng lồ tên Grawp đã nhổm dậy khỏi mặt đất lúc này chuyển động rùng rùng khi anh ta chống bàn tay khổng lồ xuống đất để quì lên đầu gối của mình. Anh ta quay đầu lại để xem cái gì đã quấy rầy mình.
"Khoẻ chứ, Grawpy?" bác Hagrid nói với giọng cố tỏ ra âu yếm, hoàn toàn không ăn nhập với nhành cây đang giơ cao sẵn sàng thúc Grawp thêm một lần nữa. "Em ngủ ngon chứ hả?"
Harry và Hermione lùi ra xa hết mức chúng có thể mà vẫn nhìn được người khổng lồ. Grawp quỳ giữa hai cái cây mà anh ta chưa nhổ lên. Bọn chúng nhìn lên gương mặt to tướng của anh ta đầy sửng sốt bởi nó trông giống như một mặt trăng tròn màu xanh bơi trên nền tối quang đãng phía sau. Trông nó giống như được đẽo từ một tảng đã tròn lớn. Cái mũi ngắn ngùn và chả ra hình dạng gì, cái mồm lệch hẳn về một bên và đầy những cái răng vàng khè, hình thù kì dị có kích thước to bằng nửa viên gạch một; đôi mắt nhỏ so với kích thước của anh ta có màu vàng xanh và mờ đục, bây giờ anh ta đang mắt nhắm mắt mở vì ngái ngủ. Grawp giơ ngững ngón tay bẩn thỉu to bằng trái banh cricket lên dụi mắt, sau đó, không có dấu hiệu báo trước, tự đứng dậy rất nhanh nhẹn.
"Trời ơi!" Harry nghe thấy Hermione kêu ré lên sợ hãi bên cạnh cậu.
Những cái cây được cuốn sợi dây mà đầu kia buộc vòng quanh cổ tay và mắt cá chân của Grawp kêu lên răng rắc rất đáng ngại. Anh ta, như bác Hagrid đã nói, cao ít nhất là 16 feet. Liếc nhìn xung quanh một cách lờ đờ, Grawp giơ một bàn tay có kích thước của một cái tán ô che nắng, vơ lấy một tổ chim nằm trên một nhánh cây khá cao của cây thông, dốc ngược nó xuống và gầm gừ không thoả mãn vì chẳng có con chim nào trong đó cả; trứng rơi tõm xuống phía dưới và bác Hagrid giơ tay lên che đầu để bảo vệ mình.
"Grawpy," bác Hagrid la lên trong khi nhìn lên lo lắng vì sợ lại có quả trứng nào rơi xuống nữa, "Anh mang tới đây vài người bạn nhỏ để gặp em. Có nhớ không, anh đã nói là anh có thể? Em có nhớ, khi anh nói là anh có thể phải đi xa một chút và sẽ nhờ bọn ch
Trang:
[<] 1,
384,
385,[386],
387,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):