ng chăm sóc em? Nhớ không, Grawpy?"
Nhưng Grawp chỉ thốt ra những tiếng gầm gừ trầm trầm; rất khó có thể nói anh ta có lắng nghe bác Hagrid nói hoặc anh ta thậm chí có nhận ra âm thanh giọng nói của bác hay không nữa. Baya giờ, anh ta túm tấy ngọn cây thông và kéo nó về phía mình, có vẻ rất hài lòng khi nhìn thấy nó có thể bật trở lại xa như thế nào khi anh ta thả nó ra.
"Nào, Grawpy, đừng có làm như thế!" bác Hagrid la lên. "đừng có kéo những cái cây đi -"
Và không còn nghi ngờ gì nữa, Harry có thể nghe thấy tiếng mặt đất xung quang cái rễ cây bắt đầu tách ra.
"Anh mang bạn đến đây... ờ... để!" bác Hagrid la lên. "Này, trông này! Hãy nhìn xuống đây, thằng nỡm, anh đã mang tới đây vài người !"
"Ôi, bác Hagrid, đừng," Hermione rền rĩ, nhưng bác Hagrid đã lại giơ cái cành cây lên và chọc mạnh vào đầu gối của Grawp.
Người khổng lồ buông ngọn cây ra, cái cây lắc la lắc lư trông rất đáng lo ngại và trút như mưa xuống bác Hagrid những cái lá thông hình kim, và anh ta nhìn xuống.
"Đây ...," bác Hagrid nói, chỉ về phía Harry và Hermione đang đứng, "là Harry, Grawp! Harry Potter! Cậu ta sẽ đến đây thăm em ...ờ...nếu anh phải đi khỏi đây, hiểu không?"
Chỉ lúc đó, người khổng lố mới nhận ra có Harry và Hermione đứng đấy. Bọn chúng theo dõi với vẻ rất lo lắng khi anh ta hạ thấp cái đầu to như tảng đá khổng lồ xuống để có thể nhìn bọn chúng rõ hơn bằng cái nhìn lờ đờ.
"Còn đây là Hermione, thấy không? Her—" Hagrid ngập ngừng. Quay sang Hermione, bác nói, "Cháu có phiền không nếu nó gọi cháu là Hermy? Nó sẽ rất khó nhớ tên cháu."
"Ôi, không, không," Hermione rít lên.
"Đây là Hermy, Grawp! Và cô ấy cũng sẽ đến đây!? Này? Hai người bạn - GRAWPY, KHÔNG!"
Tay của Grawp thò ra bất thình lình về phía Hermione; Harry túm lấy cô bé kéo lùi lại sau cái cây khiến cho tay Grawp bị vướng vào cái thân cây và quơ vào không khí.
"Hư quá, GRAWPY!" bọn chúng nghe thấy bác Hagrid la lên khi Hermione bám chặt lấy Harry phía sau cái cây, cô bé run rẩy và khóc thút thít. "Rất hư! này, không được làm thế – oái!"
Harry thò đầu ra từ phía sau cái cây và nhìn thấy bác Hagrid đang nằm ngửa, tay bịt chặt lấy mũi. Còn Grawp, rõ ràng là không quan tâm gì đến, thì đã đứng thẳng dậy và dồn hết tâm trí vào việc kéo những cái câi thông để nhìn nó bật xa như thế nào.
"Không sao đâu"," bác Hagrid nói một cách khó khăn trong khi đứng dậy với một tay vẫn bịt chặt mũi đang chảy máu và tay khác nhặt cái ná lên, "ờ… các cháu … các cháu đã gặp nó rồi đấy và - và bây giờ nó sẽ biết khi các cháu quay lại đây. ờ… tốt rồi…"
Bác ngước nhìn Grawp đang kéo cái cây thông với vẻ vui sướng vô tư trên khuôn mặt như đẽo bằng đá; những cái rễ cây kêu răng rắc khi anh ta thả chúng bật lên.
"ờ, bác nghĩ hôm nay thế là đủ rồi," bác Hagrid nói. "Chúng ta -hèm – chúng ta sẽ trở lại sau chứ?"
Harry và Hermione gật đầu đồng ý. Hagrid lại khoác cái ná lên vai và vẫn bịt chặt mũi, bác quay trở lại vào đám cây.
Chắng ai nói gì trong một lúc, thậm chí ngay cả khi bọn họ nghe thấy tiếng động xa xôi báo hiệu là Grawp vẫn kéo cây thông về phía mình. Gương mặt Hermione buồn bã và nhợt nhạt. Harry không thể nghĩ ra cái gì để nói. Cái gì sẽ xảy ra nếu như có ai đó phát hiện ra bác Hagrid giấu Grawp trong Khu Rừng Cấm? Và nó lại còn hứa là nó, Ron và Hermione sẽ tiếp tục những cố gắng hoàn toàn vô hiệu quả của bác Hagrid để văn minh hoá ngư
Trang:
[<] 1,
385,
386,[387],
388,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):