Lamborghini Huracán LP 610-4 t
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
i khổng lồ này. Thậm chí với khả năng phi thường của bác trong việc ảo tưởng với bản thân là cái con quái vật đang bị vô hiệu hoá kia hoàn toàn vô hại và đáng yêu, làm sao bác Hagrid lại có thể tự lừa phỉnh bản thân là Grawp sẽ có thể hoà nhập được với thế giới loài người một ngày nào đó?

"Chờ một chút," bác Hagrid đột ngột nói khi Harry và Hermione đang di chuyển một cách khó khăn qua một lối đi ken đầy cây chút chít phía sau bác. Bác kéo ra một mũi tên từ cái bao đựng sau vai và lắp nó vào ná.. Harry và Hermione hườm sẵn đũa phép của chúng; bọn chúng cũng đã ngừng đi và bây giờ cũng có thể nghe thấy có chuyển động rất gần quanh đó.

"Ôi trời" bác Hagrid lặng lẽ nói.

"Tôi nghĩ là tôi đã nói với bác, bác Hagrid," một giọng nam trầm trầm cất lên, "là bác không còn được hoan nghênh ở đây nữa?"

Một nửa thân trên để trần của một người đàn ông trông như đang trôi về phía bọn họ trong ánh sáng lờ mờ có mầu xanh vằn vện; sau đó, bọn họ nhìn thấy từ phần thắt lưng trở xuống là một thân mình ngựa có mằu hạt dẻ. Con nhân mã đó có một gương mặt đầy kiêu hãnh với gò má cao và mái tóc đen. Giống như bác Hagrid, nó cũng mang vũ khí; môt cái bao đựng đầy tên và một cái cung tên gắn lông chim quàng trên vai.

"Anh thế nào rồi, Magorian?" bác Hagrid thận trọng nói.

Những cái cây đằng sau con nhân mã lay động và có bốn hoặc năm con nhân mã khác xuất hiện phía sau. Harry nhận ra con nhân mã tên là Bane có bộ râu và thân ngựa màu đen, chính là con nhân mã mà cậu đã gặp cách đây gần bốn năm vào đúng cái đêm mà cậu gặp Firenze. Bane không tỏ ra dấu hiệu nào là đã nhìn thấy Harry trước đó.

"Thế nào," con nhân mã nói với giọng ác độc trước khi quay sang Magorian. "Tôi nghĩ chúng ta đã nhất trí về cái mà chúng ta sẽ làm nếu như người này còn ló mặt vào Khu Rừng Cấm một lần nữa?"

"Người này", tôi á?" bác Hagrid nói một cách bực tức. "Chỉ vì tôi ngăn tất cả các anh khỏi phạm tội giết người?"

"Bác không nên can thiệp vào chuyện của chúng tôi, bác Hagrid," Magorian nói. "Con đường mà chúng tôi đi không phải là con đường của các người, không theo luật pháp của các người. Firenze đã phản bội và làm ô danh chúng tôi."

"Tôi không biết chuyện này sẽ đi tới đâu," bác Hagrid nói vẻ thiếu kiên nhẫn. "Anh ta chẳng làm gì cả ngoài trù chuyện giúp đỡ ông Albus Dumbledore -"

"Firenze đang trở thành nô lệ cho con người," một con nhân mã mằu xám với gương mặt có những nếp nhăn hằn sâu khắc khổ nói.

"Nô lệ!" bác Hagrid nói gay gắt. "Việc anh ta làm ơn cho cụ Dumbledore là tất cả..."

"Anh ta đang truyền lại những hiểu biết và bí mật của chúng ta cho loài người," Magorian lặng lẽ nói. Anh ta sẽ không thể quay trở về đây với sự nhục nhã như thế."

"Đó là anh nói thế," bác Hagrid nhún vai nói, , "cá nhân tôi nghĩ các anh đang phạm phải sai lầm lớn đấy -"

"Và anh, con người kia," Bane nói, "đã dám trở lại Khu rừng của chúng ta ngay cả khi chungs ta đã cảnh cáo anh -"

"Giờ thì hãy nghe tôi nói đây," bác Hagrid tức giận nói. "Nó không phải là Khu Rừng của "các anh", nếu các anh định nói thế. Các anh không có quyền quyết định ai đến và đi ở đây -"

"Và nó cũng cũng phụ thuộc vào bác đâu, bác Hagrid," Magorian mềm mỏng nói. "Tôi để bác đi ngày hôm nay là vì bác đi cùng những người bạn trẻ tuổi của bác... "

"Bọn chúng không phải là bạn của ông ta!" Bane khinh khỉnh cắt ngang. "chúng là các học sinh

Trang: [<] 1,386,387,[388],389,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):