, Magorian, từ cái trường kia! Bọn chúng đã tiếp thu những kiến thức mà tên phản bội Firenze đã dậy."
"Tuy nhiên," Magorian bình tĩnh nói, "giết hại trẻ em là một tội ác khủng khiếp – chúng ta không được đụng đến sự ngây thơ trong trắng. Hôm nay, bác Hagrid, bác có thể đi. Từ nay trở về sau, hãy tránh xa nơi này. Bác đã đánh mất tình bạn với loài nhân mã khi bác giúp đỡ tên phản bội Firenze trốn thoát khỏi chúng tôi."
"Tôi sẽ chẳng tránh xa chỗ này chỉ vì một lũ ương bướng như các người!" bác Hagrid nói to.
"Bác Hagrid," Hermione nói với giọng cao vút đầy sợ hãi khi cả hai con nhân mã Bane và con màu xám gõ chân xuống đất, "đi thôi bác, cháu xin bác hãy đi thôi!"
Bác Hagrid tiến về phía, nhưng cái ná vẫn giương lên và đôi mắt bác vẫn nhìn chằm chằm vào Magorian một cách đe doạ.
"Chúng tôi biết bác đang giữ cái gì trong Khu Rừng Cấm, bác Hagrid!" Magorian gọi với theo bọn họ khi những con nhân mã chuẩn bị khuất dạng. "Và lòng khoan dung của chúng tôi cũng sắp hết rồi!"
Bác Hagrid quay người lại và tỏ vẻ như muốn quay thẳng trở lại chỗ Magorian.
"Các người sẽ còn phải chịu đựng nó chừng nào nó còn ở đây, đây là Khu Rừng của nó cũng như là của các người!" bác gầm lên trong khi cả Harry và Hermione lấy hết sức mình đẩy vào cái áo chẽn bằng da chuột chũi nhằm buộc bác đi tiếp. Vẫn còn giận dữ, bác nhìn xuống; vẻ mặt bác chuyển sang ngạc nhiên khi nhìn thấy cả hai đứa đang ra sức đẩy bác; bác có vẻ không cảm thấy điều đó.
"Bình tĩnh nào, hai đứa," bác nói và quay lại bước đi trong khi cả hai đứa thở hổn hển đằng sau bác. "Những con la già chết tiệt, hả?"
"Bác Hagrid," Hermione hụt hơi nói trong khi men theo lối mòn đầy cây tầm ma mà bạn họ đã đi lúc trước để đến đó, "nếu những con nhân mã không muốn có nguời trong Khu Rừng Cấm thì cháu sợ là cháu và Hary không thể -"
"à, các cháu đã nghe thấy bọn chúng nói rồi đấy, "bác Hagrid cộc cằn nói, "bọn chúng sẽ không đụng đến những con ngựa con – ý bác là những đứa trẻ. Dù sao thì chúng ta cũng không thể để bọn chúng đẩy chúng ta đi ."
"Hay thật," Harry lẩm bẩm với Hermione trông đang rất tiu nghỉu.
Cuối cùng, bọn họ lại đặt chân trở lại con đường lớn, và sau mười phút, cây cối trở nên thưa; bọn họ lại có thể nhìn thấy những mảng trời trong xanh và xa xa vẳng lên những âm thânh hò reo la hét.
"Lại ghi thêm điểm à?" bác Hagrid hỏi, bác ngừng lại dưới tán cây khi sân đấu Quidditch hiện ra trong tầm mắt. "hay trận đấu kết thúc rồi?"
"Cháu không biết," Hermione đau khổ nói. Harry nhìn thấy bề ngoài cô bé trông rất thảm hại; tóc cô bé đầy những nhánh cây con và lá, áo choàng bị rách toạc vài chỗ và có vô số vết cào xước trên mặt và cánh tay của cô. Harry biết nó trông chỉ khá hơn chút xíu.
"Bác nghĩ là trận đấu kết thúc rồi!" bác Hagrid nói, bác vẫn đang nheo mắt nhìn về phía sân vận động. "Nhìn kìa – mọi người đang đi ra đấy – nếu hai đứa nhanh lên một chút các cháu có thể đi lẫn vào đám đông và không một ai sẽ biết các cháu đã không ở trong sân vận động!"
"Hay đấy," Harry nói. "ờ… gặp lại bác sau nhé, bác Hagrid."
"Mình không tin bác ấy," Hermione nói với giọng không quả quyết lắm khi bọn chúng vừa ra khỏi tầm nghe của bác Hagrid. " Mình không tin bác ấy. Mình thực sự không tin tưởng bác ấy."
"Bình tĩnh đi nào," Harry nói.
"Bình tĩnh!" cô bé hấp tấp la lên. "Một người khổng lồ! M
Trang:
[<] 1,
387,
388,[389],
390,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):