pacman, rainbows, and roller s
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
t người khổng lồ trong Khu Rừng Cấm! Và chúng ta được yêu cầu dậy anh ta Tiếng Anh! Dĩ nhiên, với giả thiết là chúng ta có thể qua mặt bầy nhân mã sát nhân đó đi! Mình – không - tin – tưởng - bác - ấy!"

"Chúng ta không thể làm khác đuợc!" Harry cố thuyết phục cô bạn với giọng lặng lẽ khi bọn chúng nhập vào đám đông huyên náo nhà Hufflepuffs hướng về phía lâu đài. "Bác ấy không bao giờ yêu cầu chúng ta làm bất cứ điều gì trừ phi bác ấy bị đuổi mà điều đó chưa chắc đã xảy ra."

"ÔI trời, cậu thôi cái giọng điệu đó đi, Harry!" Hermione tức giận nói, đứng sững lại khiến cho đám đông phía sau buộc phải chuyển hướng để tránh. "Dĩ nhiên là bác ấy sẽ bị tống cổ khỏi đây và trung thực mà nói, sau những gì mà chúng ta nhìn thấy thì ai có thể đổ lỗi cho bà Umbridge được?"

Có một khoảng khắc im lặng khi Harry nhìn chằm chằm cô bé, nước mắt từ từ dâng đầy trong đôi mắt cô bé.

"Cậu không định nói thế chứ," Harry lặng lẽ nói.

"Không… ờ… thôi đi… mình không định nói thế," cô bé nói và chùi nước mắt một cách tức giận. "Nhưng tại sao bác ấy lại tự làm cho cuộc sống của mình trở nên khó khăn như vậy – cho cả chúng ta nữa?"

"Mình không biết -"

"Weasley là Vua của bọn này, Weasley là Vua của bọn này, Cậu ta không để lọt vô một trái Quaffle vào bất kỳ cái chi, Weasley là vua của bọn này …"

"Và mình ước sao bọn nó ngừng ngay cái bài hát ngớ ngẩn đó đi," Hermione đau khổ nói, "bọn chúng hả hê như thế còn chưa đủ hay sao?"

Một làn sóng khổng lồ các học sinh đang di chuyển từ sân đấu lên thảm dốc.

"ồ, chúng ta hãy vào trong nhà đi nếu không muốn gặp bọn Slytherins," Hermione nói.

"Weasley có thể cứu bất kỳ cái chi, cậu ta không bao giờ bỏ trống một cái vòng tí ti, Đó là lý do tại sao. Nhà Gryffindors chúng ta cùng hát: Weasley là vua của bọn này."

"Hermione…" Harry từ từ nói.

Bài hát trở nên lớn hơn, nhưng nó phát ra không phải từ đám nhà Slytherins trong mầu áo xanh-trắng, mà là từ đám đông mặc mầu đỏ và vàng đang di chuyển từ từ về phía lâu đài, nâng trên những đôi vai một thân hình.

"Weasley là vua của bọn này, Weasley là vua của bọn này, Cậu ta không để lọt vô một trái Quaffle vào bất kỳ cái chi, Weasley là vua của bọn này …"

"Không á?" Hermione nói với giọng bị nén lại.

"Có!" Harry nói to.

"HARRY! HERMIONE!" Ron la lên, giơ cái cúp Quidditch bằng bạc lên và nhìn sang bên cạnh. "Chúng ta đã làm được! Chúng ta đã chiến thắng!"

Bọn chúng cười với nó khi nó được kiệu đi ngang qua. Có một sự lộn xộn tại cửa ra vào lâu đài và đầu của Ron va mạnh vào cái rầm cửa, nhưng không ai có vẻ muốn hạ thấp nó xuống. Vẫn hát, đám đông chen lấn qua cửa vào Gian Tiền Sảnh và khuất dạng. Harry và Hermione nhìn đám đông vui sướng đi mất, cho tới tận khi tiếng vọng cuối cùng của câu hát "Weasley là Vua của bọn này" tắt hẳn. Sau đó, bọn chúng quay sang nhìn nhau, nụ cười nhạt dần đi.

"Chúng ta nên giữ tin này lại cho đến sáng mai, được chứ?" Harry nói.

"Được," Hermione nói vẻ mệt mỏi. "Mình cũng chẳng vội gì."

Bọn chúng cùng nhau trèo lên bậc tam cấp. Tại cửa trước, cả hai theo bản năng cùng ngoảnh lại nhìn vào Khu Rừng Cấm. Harry không chắc đó có phải là do đầu óc nó tưởng tượng ra không nhưng nó nghĩ hình như là nó nhìn thấy một đám những con chim bay túa lên từ những ngọn cây phía xa, như thể là cái cây mà bọn chúng đang làm t

Trang: [<] 1,388,389,[390],391,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):