Snack's 1967
Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
n đâu. Bài của nó có vẻ không có nhiều thông tin và không được chi tiết lắm, tuy nó chắc là những quyển vở của về Liên đoàn này ghi rất chi tiết từ trang này qua trang khác.

Nó lại nhắm mắt vào, cố gắng nhớ lại các quyển vở, cố gắng nhớ lại… Liên đoàn đã họp lần đầu tiên ở Pháp, đúng rồi, nó đã viết về điều đó…

Những con yêu tinh đã cố gắng để được tham dự và đã bị đuổi đi… nó cũng đã viết về điều đó rồi…

Và không một đại diện nào của Liechtenstein muốn tham dự…

Hãy nghĩ đi, nó tự nói với mình, bàn tay ôm trọn gương mặt, xung quanh nó những cây viết lông cạo sột soạt những câu trả lời vô tận và cát đang chảy trong cái đồng hồ cát ở trước mặt…

Nó lại đang đi dọc cái hành lang tối và mát mẻ của Cục Những Điều Huyền Bí, đầy quả quyết và có chủ ý, thỉnh thoảng chuyển sang chạy, quyết tâm đến đích… cánh cửa màu đen lại mở ra đu đưa như thường lệ, và nó lại đứng trong gian phòng hình tròn có vô số các cánh cửa…

Bước trên sàn đá và xuyên qua cánh cửa thứ hai… những vùng ánh sáng nhảy nhót trên các bức tường và sàn nhà và những tiếng kim loại kêu lanh canh lạ lùng, nhưng nó không có thời gian để khám phá, nó phải nhanh lên…

Nó chạy những bước cuối cùng đến cánh cửa thứ ba, vẫn mở và lắc lư như những cái khác…

Một lần nữa, nó lại ở trong gian phòng lớn như một thánh đường đầy những cái kệ bầy các quả cầu thuỷ tinh… trái tim nó bây giờ đập rất nhanh… lần này, nó sẽ đến được chỗ đó… khi nó đến dãy số chín mươi bảy, nó rẽ trái và vội vã chạy dọc theo lối đi giữa hai dãy…

Nhưng có một hình thù ở cuối dãy, một hình thù màu đen động đậy trên sàn như một con vật đang bị thương… Bao tử Harry quặn lên vì sợ hãi… với một chút phấn khích…

Một giọng nói thoát ra từ miệng nó, một giọng nói lạnh lẽo, cao vống lên không mang tính người…

Hãy lấy nó cho ta… hãy lấy nó xuống, ngay bây giờ… Ta không thể chạm vào nó… nhưng ngươi thì có thể

Cái hình thù màu đem trên sàn khẽ nhúc nhích. Harry nhìn thấy một bàn tay trắng bệch với những ngón tay dài nắm chặt cây đũa phép giơ cao lên… nó nghe thấy cái giọng lạnh lẽo cao vút đó nói Crucio!

Người đàn ông trên sàn rú lên một tiếng đau đớn, cố gắng đứng dậy nhưng lại ngã xuống quằn quại đau đớn. Harry cười lớn. Nó giơ cây đũa phép lên, đọc lời nguyền, cái hình thù đó rên rỉ và trở nên bất động.

Chúa tể Lord Voldemort đang đợi

Rất chậm, hai cánh tay run rẩy, người đàn ông trên sàn nhà dướn vai lên độ vài insơ và ngẩng đầu lên. Gương mặt người đàn ông đầy máu và rất hốc hác, nhăn nhúm lại vì đau đớn nhưng có vẻ bất chấp mọi chuyện…

Mi phải giết ta đã, chú Sirius thì thầm.

Không nghi ngờ gì là ta sẽ làm việc đó, một giọng lạnh lẽo vang lên. Nhưng ngươi phải đưa nó cho ta trước đã, Black… ngươi nghĩ là ngươi có thể chịu được thêm đau đớn nữa ư? Hãy suy nghĩ kỹ đi… chúng ta còn nhiều thời gian và không ai có thể nghe thấy tiếng ngươi la hét đâu…

Nhưng ai đó la hét khi Voldemort hạ cây đũa xuống một lần nữa; ai đó kêu to và rơi từ cái bàn ấm áp xuống sàn đá lạnh giá; Harry tỉnh dậy khi nó chạm sàn, vẫn còn la hét, vết thẹo nóng như thiêu đốt trong khi cả gian Đại Sảnh xôn xao quanh nó.





Chương 32 Thoát lửa





“Con không đi đâu…

Trang: [<] 1,403,404,[405],406,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):