Trang chủ > Truyện
» Truyện: Harry Potter Và Mật Lệnh Phượng Hoàng
» Tác giả: J.K. Rowling
» Đăng bởi: Thuan9xpro
Con không cần tới trạm xá… Con không muốn”

Harry lắp bắp khi nó cố gắng thoát khỏi giáo sư Tofty, ông đang nhìn Harry rất quan tâm sau khi giúp nó ra khỏi Đại sảnh đường trong khi các học sinh xung quanh đang nhìn họ chằm chằm.

“Con khỏe mà, giáo sư”, Harry lắp bắp và lau mồ hôi trên mặt. “Thực sự… Con chỉ mới thiếp đi thôi… và có một cơn ác mộng…”

“Áp lực của kì thi!” ông giáo sư già nói một cách thông cảm, vỗ nhè nhẹ lên vai Harry. “Nó có thể xảy ra, cậu bé, ngẫu nhiên thôi! Bây giờ hãy uống một cốc nước lạnh và có lẽ con sẽ sẵn sàng để quay vào Đại sảnh đường? Giờ thi sắp hết rồi nhưng con vẫn có thể hoàn chỉnh câu cuối cho thật tốt”

“Vâng” Harry nói vu vơ “Con muốn nói… không… con đã làm xong - tất cả những gì con có thể làm, con nghĩ thế…”

“Rất tốt, rất tốt! Ta sẽ thu bài của con và ta cho là con nên đi nghỉ”

“Con sẽ làm như vậy” Harry gật đầu “cảm ơn giáo sư rất nhiều”

Ngay khi bóng giáo sư khuất sau ngưỡng cửa vào Đại sảnh, Harry chạy lên cầu thang bằng đá cẩm thạch, dọc theo hành lang qua những tấm chân dung đang càu nhàu, qua những chiếc cầu thang chuyển động, và cuối cùng xông qua cánh cửa đôi vào trạm xá như một cơn bão, làm cho bà Pomfrey - người đang đút thứ thuốc màu xanh nhạt vào miệng Montagues - phải hét lên cảnh cáo. “Potter, trò nghĩ là trò đang làm gì thế hả?”

“Con cần gặp giáo sư McGonagall” Harry thở hổn hển. “… ngay bây giờ… đây là việc khẩn cấp!”

“Bà ấy không có ở đây, Potter” bà Pomfrey nói một cách buồn bã “bà ấy đã được chuyển tới bệnh viện Thánh Mungo sáng nay. Bốn Bùa Choáng vào ngực ở tuổi của bà ấy? Thật kì diệu khi chúng không giết được bà ấy”.

“Giáo sư đi rồi sao…?” Harry cảm thấy sốc.

Chuông reo bên ngoài kí túc xá và nó nghe thấy tiếng ầm ầm như mọi khi của các học sinh đang tràn ra các hành lang tầng trên và dưới nó. Nó vẫn đang nhìn thẳng vào bà Pomfrey. Sự khiếp sợ đang dâng lên trong nó.

Không còn ai để có thể thông báo. Dumbledore đã đi, Hagrid đã đi, nhưng nó vẫn hy vọng Giáo sư McGonagall còn ở đó, nóng nảy và cứng rắn, có lẽ, nhưng luôn luôn có thể tin cậy, đặc biệt trong thời điểm này…

“Ta không ngạc nhiên khi con cảm thấy bị sốc, Potter” bà Pomfrey nói, với vẻ rất tán thành trên khuôn mặt. “Cứ như thể một trong số bọn chúng có thể yểm bùa trước mặt bà ấy vào ban ngày. Hèn hạ, có thể nói là sự hèn hạ đáng khinh… nếu ta không lo lắng vì những gì có thể xảy ra cho các trò nếu không có ta thì ta đã xin thôi việc để phản đối”.

“Dạ”, Harry nói một cách lơ đãng. Nó quay người và bước thẫn thờ ra khỏi trạm xá, đi trong một hành lang đông đúc, bị xô đẩy bởi đám đông, sự hoảng loạn gia tăng trong nó giống như hơi độc khiến đầu nó choáng váng và nó không biết phải làm gì…

Ron và Hermione, một giọng nói xuất hiện trong đầu nó.

Nó lại chạy, đẩy lũ học sinh ra, lờ đi sự phản đối giận dữ của chúng. Nó chạy hết tốc lực, xuống dưới hai tầng và tới đầu cầu thang bằng đá cẩm thạch thì nó nhìn thấy hai đứa đang chạy về phía nó.

“Harry!” Hermione nó trước tiên, trông rất hoảng sợ. “Chuyện gì vậy? Cậu không sao chứ? Cậu ốm phải không?”

“Cậu đã đi đâu?” Ron gặng hỏi.

“Đi với mình” Harry nói nhanh. “Đi nào, mình có cái này muốn nói với các cậu”

Nó kéo chúng đi dọc theo hành lang tầng một

Trang: [<] 1,404,405,[406],407,376 [>]
Đến trang (tối đa 376):

Pair of Vintage Old School Fru