, ngó qua ô cửa, và cuối cùng tìm ra một phòng học trống, nó chui vào, đóng cửa ngay khi Ron và Hermione vào trong, dựa lên cái cửa và nhìn chúng.
“Voldemorts đã bắt chú Sirius”
“Cái gì?”
“Làm sao cậu biết —?”
“Mình nhìn thấy. Vừa xong. Khi mình ngủ gật trong lúc thi”
“Nhưng — nhưng ở đâu? Bằng cách nào?” Hermione mặt trắng bệch.
“Mình không biết” “Nhưng mình biết chính xác nó ở đâu. Đó là một căn phòng trong Sở Cơ mật đầy những cái giá với những quả cầu thủy tinh nhỏ và họ đang ở cuối dãy chín mươi bảy… hắn đang cố gắng dùng chú Sirius để lấy cái gì đó mà hắn muốn ở đó...hắn tra tấn chú ấy… hắn nói rằng cuối cùng hắn sẽ giết chú ấy!”.
Giọng Harry run rẩy. Đầu gối của nó cũng thế. Nó đi tới một cái bàn, ngồi lên đấy và cố gắng làm chủ chính mình.
“Làm thế nào chúng ta tới đó được?” Harry hỏi hai đứa bạn.
Im lặng. Rồi Ron nói “Đ..đến đó à?”
“Đến Sở Cơ mật, chúng ta có thể cứu chú Sirius!” Harry nói to.
“Nhưng ...Harry…” Ron nói một cách yếu ớt.
“Cái gì? Cái gì?” Harry ngắt lời Ron.
Nó không thể hiểu vì sao hai đứa đều nhìn chằm chằm vào nó như thể nó đang nhờ chúng làm một việc gì đó quá đáng.
“Harry” Hermione nói với giọng hoảng sợ hơn “ờ… làm… làm thế nào mà Voldemort vào được Bộ Pháp thuật mà không bị ai đó nhận ra?”
“Làm sao mình biết được?” Harry gào lên “Câu hỏi bây giờ là làm thế nào chúng ta có thể tới đó được!”
“Nhưng… Harry, hãy suy nghĩ điều này” Hermione bước đến gần nó, “bây giờ là năm giờ chiều… Bộ pháp thuật có đầy người đang làm việc… làm sao Voldemort và chú Sirius có thể vào đó mà không bị phát hiện? Harry… họ là hai phù thủy bị truy lùng gắt gao nhất trên thế giới… cậu nghĩ rằng họ có thể vào một toà nhà đầy những Thần Sáng mà không bị phát hiện?”
“Mình không biết, Voldemort có thể dùng Áo khoác tàng hình hoặc một thứ gì đó!” Harry nói to “Dù sao chăng nữa, Sở Cơ mật luôn luôn không có người mỗi lần mình đến đó....”
“Cậu chưa bao giờ ở đó, Harry”, Hermione nói nhỏ. “Tất cả chỉ là cậu mơ thấy nó”.
“Đó không phải là những giấc mơ bình thường!” Harry hét vào mặt cô bé, đứng dậy và tới lượt nó tiến tới gần cô bé. Nó muốn làm lay chuyển suy nghĩ của cô bé, “Thế cậu giải thích thế nào về vụ ba của Ron, về tất cả những cái đó, làm thế nào mình có thể biết được điều gì đã xảy ra với bác ấy?”
“Nhưng chuyện này thì — thì không thể xảy ra được!” Hermione nói một cách liều lĩnh “Harry, làm thế nào mà Voldemort có thể bắt chú Sirius khi chú ấy vẫn luôn ở Quảng Trường Grimmauld được?”
“Chú Sirius có thể trốn ra chỉ để có một chút không khí trong lành” giọng Ron lo lắng “chú ấy đã liều lĩnh ra khỏi ngôi nhà đó năm ngoái...”
“Nhưng vì sao”, Hermione tiếp tục phản đối, “Tại sao Voldemort muốn dùng chú Sirius để lấy cái vũ khí đó, hay bất cứ thứ gì như vậy.”
“Mình không biết, có thể có hàng đống lí do!” Harry hét. “Có thể chú Sirius là người mà Voldemort không phải lo lắng xem chú ấy bị thương hay không...”
“Các bạn biết không, mình vừa mới nghĩ ra một điều”, Ron cao giọng. “Em trai của Sirius là một Tử thần Thực tử, phải không? Có thể hắn đã nói cho Sirius bí mật làm thế nào để lấy được thứ vũ khí đó”
Trang:
[<] 1,
405,
406,[407],
408,
376 [>]Đến trang (tối đa 376):